⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người hàn huyên trong chốc lát, Vương Quế Hoa cường ngạnh muốn giữ Triệu Mạn lại nhà ăn cơm.
Đương nhiên là Triệu Mạn không chịu, thời buổi này nhà ai cũng thiếu lương thực, nhóm thanh niên trí thức có phần riêng của mình, cô cũng không cần phải chiếm chút tiện nghi này.
Từ đó tới giờ Vương Quế Hoa quen thấy mấy người hay ham món lợi nhỏ nên hiện tại cảm thấy Triệu Mạn tốt, Triệu Mạn là một cô gái thực tế nhưng lại hiểu chuyện, hai người cứ như người thân lạc nhau nhiều năm vậy, ai nhìn ai cũng cảm thấy khá ổn.
Triệu Mạn vừa mới rời đi bà lập tức vỗ đùi rồi đi gọi bà mối mới rời đi quay lại, năn nỉ người ta lại thử lần nữa.
Chỉ một lần này nữa thôi, có được hay không cũng được, nhưng bà kiên quyết cho rằng lần này có thể thành công
Quả nhiên Triệu Mạn sảng khoái đồng ý, điều kiện chính là đối phương phải đưa tiền lễ hỏi cho chính cô
Vương Quế Hoa nhìn dáng vẻ của Triệu Mạn, chắc chắn rằng con trai sẽ vừa lòng với lựa chọn của mình bởi vậy đồng ý cũng vô cùng nhanh chóng, chỉ là lễ hỏi dùng hóa đơn tiền gửi cho Triệu Mạn nên khi Triệu Mạn tới Đường Thành rồi mới có thể nhận được.
“Cái gì, em phải gả tới Đường Thành?” Ngụy Mẫn cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn đối với lựa chọn của Triệu Mạn “Vậy Phương Đại Giang phải làm sao bây giờ?”
“Bên Phương Đại Giang không đáng tin cậy.” Triệu Mạn biết rất rành mạch, trong sách Triệu Mạn và Phương Đại Giang cũng có liên quan, đáng tiếc Phương Đại Giang là con trai cưng của mẹ, mẹ chỉ đâu ngồi đấy, mẹ Phương một lòng muốn con trai trèo cao, tìm một cô gái có hộ khẩu và công việc trong thành phố mà anh ta chẳng có động tác phản kháng nào cả, cuối cùng nguyên chủ rơi vào đường cùng mới ở bên chủ nhiệm Chu, căn cứ vào những nhân tố này cô không thể lui tới nhiều hơn với Phương Đại Giang được.
“Như vậy cũng tốt, dù sao Đường Thành cũng là cố hương của em, chỉ là em chưa từng gặp mặt Hàn Cảnh Du làm sao biết được người ta có tốt hay không, đây chính là chuyện quan trọng cả đời em, nhất định phải suy nghĩ cho kỹ nhé.” Ngụy Mẫn thật sự cảm thấy cô gái trẻ này không hiểu chuyện, nghĩ thế giới bên ngoài tốt đẹp như vậy, nếu thật sự tới Đường Thành rồi đó chính là lúc cô phải khóc.
“Bằng không phải làm sao bây giờ, ba em bị mẹ kế làm cho thất điên bát đảo đã sớm mặc kệ em, mấy năm nay chị xem ông ấy có gửi cho em chút đồ vật nào hay không, em không thể ở lại nông thôn trồng trọt cả đời, em cũng không thể để chờ để người phụ nữ tên Phương Tú Lệ kia bán em, em phải về thành phố, lại không thể trông chờ ba em tìm quan hệ cho em, cứ như vậy em cũng chỉ có thể tự nghĩ cách, Hàn Cảnh Du có được không chờ khi em đi mới biết được, chưa gặp qua chị cũng không biết anh ấy có tốt hay không đúng không? Chị, chị cứ yên tâm.”
“So với ở lại đây chờ người khác bán đi em thà tự mình lựa chọn ”
“Em nói người đàn ông lần trước là nan ” Ngụy Mẫn tức khắc nói không nên lời.
Tình huống của Triệu Mạn không giống với bọn họ, cô có người dì nhỏ là người giám hộ nên không có cách nào tự do yêu đương, cũng không có cách nào lựa chọn người đàn ông mà mình thích.
Cô nói rất đúng, so với để cho người khác chọn còn không bằng tự mình chọn cuộc đời mà mình muốn sống, tốt xấu gì Hàn Cảnh Du vẫn là một quân nhân.
Ngụy Mẫn cũng biết rốt cuộc mình không ngăn được Triệu Mạn, xuất phát từ sự quan tâm đối với Triệu Mạn, cô tính toán giúp đỡ hỏi thăm xem nhân phẩm của người tên Hàn Cảnh Du này thế nào, đến nỗi những chuyện khác thì để sau này hẵng nói.
⬅ Trước Tiếp ➡