Lỡ như bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ? Còn chưa có lãnh chứng đâu
“Con xem này con gái, con nói như vậy mẹ cũng ngượng ngùng quá, mẹ nào có tốt như con nói đâụ” Thật ra Vương Quế Hoa biết mình khá hung dữ, mấy thằng nhóc thối trong nhà đều sợ bà, nhưng mà phụ nữ ai không thích được nịnh bợ chứ, người phụ nữ có hung dữ tới mấy cũng thích được nâng bi
“Mẹ chính là người tốt, con thật hạnh phúc ” Triệu Mạn chớp chớp đôi mắt, dáng vẻ trông cực kì nghịch ngợm.
Nhìn một cái, tiếng mẹ chồng bắt đầu kêu lên, Vương Quế Hoa không có con gái nên thật ra vô cùng ghen tị nhìn nhà người ta có con gái.
Nhưng là mệnh bà cũng tốt, có thể tìm được một cô con dâu tri kỷ như vậy, Vương Quế Hoa cảm thấy chính mình thật đúng là có mệnh tốt,
Lấy mấy phong thư giới thiệu nặng trĩu kia, tâm tình Triệu Mạn đặc biệt phức tạp, hành trình hơn một tháng ở Nông Gia Nhạc của cô xem như chính thức kết thúc.
Mà Đường Thành, hiện tại là cái cái dạng gì nhỉ?
nannannannannannannannannannan
Mọi chuyện cuối cùng cũng quyết định rồi, một đường lấy thư giới thiệu, Vương Quế Hoa lại suốt ngày chạy đến chỗ ở của thanh niên trí thức, toàn bộ thôn Đào Hoa liền không ai không biết nhà họ Hàn đã kiếm được cô con dâu rồi, hơn nữa vẫn đối tượng lại là tiểu thanh niên trí thức trong thôn.
Người đầu tiên sốt ruột chính là Phương Tú Lệ, chuyện này được Triệu Mạn tự quyết định mà thông qua, chờ thư giới thiệu của bộ đội đã gửi tới, bà ta mới biết được
Nghe nói nhà họ Hàn cho Triệu Mạn hai trăm đồng tiền, xem ra hai trăm đồng tiền rất nhiều, hiện tại bà ta hận không thể đi xách lỗ tai con gái nhà mình, vốn dĩ có cơ hội tốt cho Tô Ái Hoa đó
“Con nhìn xem, mẹ sớm nói Hàn Cảnh Du bên kia là cái bánh thơm ngon, con còn không tin, con xem Triệu Mạn người ta còn có dự tính hơn con, chính mình tìm được Vương Quế Hoa đem việc hôn nhân nói xong xuôi, con nói xem có phải con là cái chày gỗ hay không , con cho rằng không gả Hàn Cảnh Du thì Phương Đại Giang người ta liền sẽ nhìn trúng con sao, con nằm mơ đi thôi.”
Tô Ái Hoa mừng tới nỗi phải nhảy dựng lên “Mẹ nói gì, Triệu Mạn đáp ứng gả cho Hàn Cảnh Du?”
Như thế rất tốt, Phương Đại Giang khẳng định là hết hy vọng, cứ như vậy không phải cô ta liền có cơ hội sao.
Phương Tú Lệ giọng nói sắp khàn cả, giống hệt như con vịt đực “Con nhìn xem con còn có thể vui sướng khi người gặp họa à, Triệu Mạn trở về Đường Thành, dì cả con còn có thể gửi đồ vật chúng ta chắc, về sau chúng ta còn có thể mặc quần áo mới à, con dốc hết sức làm đi thôi, mẹ đã nói cái con hồ ly tinh kia là có mưu đồ, quả nhiên, không nghĩ tới nhà họ Hàn cuối cùng tìm được con bé về làm dâụ”
Mấy năm nay Phương Tú Lệ cầm không ít chỗ tốt từ chỗ chị mình, chị bà ta gửi lại không ít phiếu vải, có đôi khi Phương Mạn Lệ còn gửi tiền trở về, còn không phải muốn làm cho bọn họ giám sát chặt chẽ con bé chết dẫm kia chút?
Hiện tại thì hay lắm, Triệu Mạn chạy rồi, vậy về sau Phương Mạn Lệ còn có thể nghĩ đến thân thích ở nông thôn mới kỳ quái
Tô Ái Hoa vốn không nghĩ tới cái này, bị mẹ mình nhắc tới như vậy , mới biết được hóa ra lần này chính mình làm trong nhà tổn thất lớn như vậy.
Mặc dù đó là vải có tỳ vết, nhưng nó cũng là vải mịn, có bao nhiêu cô gái ở nông thôn có thể được mặc bộ đồ có chất liệu tốt như vậy
Bà ta ngạc nhiên hét một tiếng “Không phải là giả đấy chứ, Triệu Mạn mới bao nhiêu tuổi mà có thể gả chồng.”
Điều khiến Phương Tú Lệ thêm tức giận còn ở phía sau, cho đến khi bà ta đến nhà họ Hàn đánh chứng minh mới biết được hoá ra người ta vẫn là một sĩ quan của một tiểu đoàn