⬅ Trước Tiếp ➡
Sĩ quan đó
Thời buổi này những người tham gia quân ngũ đều rất quý, mỗi năm nhập ngũ sẽ có thêm tiền lương, sĩ quan càng không phải là người bình thường, vì vậy Phương Tú Lệ tức giận muốn chết.
Phương Tú Lệ lại muốn xách lỗ tai con gái “Chuyện này được truyền ra từ trong nhà thư ký, còn có thể là giả sao, mày nói tao nghe, mày có phải là chày gỗ hay không ”
Sau khi mắng Tô Ái Hoa xong, Phương Tú Lệ lập tức tìm đến nhà họ Hàn.
Vừa mới đưa xong thư giới thiệu, lại nói chuyện cùng Triệu Mạn vài câu, cái miệng nhỏ ngọt ngào kia dỗ Vương Quế Hoa rất vui vẻ. Mấy ngày nay không có việc gì làm cho nên bà đều đi đến chỗ thanh niên trí thức lắc lư, cô gái thanh niên trí thức nhỏ này người vừa xinh đẹp lại biết nói ngọt, mở miệng ra là bác gái kêu rất thân thiết, những cô gái khác đều nói Triệu Mạn nấu cơm ngon, bà cũng yên tâm hơn. Mặc dù cô gái thanh niên trí thức này còn nhỏ tuổi, nhưng cũng là người biết làm việc, chịu khổ được.
Thấy không, người ta cái gì cũng chưa hỏi đã đáp ứng rồi, nhìn từng phản ứng của mỗi người trong thôn mấy ngày qua, bà chỉ thấy thêm thất vọng buồn lòng.
Đầu tiên là truyền ra con trai cả của bà là người chăn dê, nhà họ Tô bên kia từ hôn, người khác cười nhạo nhà bà. Hiện tại họ biết rằng thằng cả không phải mắc sai lầm mới bị điều đi Đường Thành, thậm chí còn tìm được vợ, tất cả mọi người lại sôi nổi tới hỏi thăm.
Còn không phải chỉ là Đường Thành thôi sao, thậm chí hiện tại có rất nhiều người nguyện ý đi đến Đường Thành.
“Một đám người không biết xấu hổ, hiện tại mới biết được con trai của tôi là miếng mồi thơm ngon, không còn kịp rồi, hiện tại tôi thật sự muốn cảm ơn người đã truyền ra việc con trai cả của tôi là người chăn dê, con người chỉ có thể phân biệt ai là người thiệt tình và vì tiền ở ngay lúc này.” Sao có thể không biết những người này đều muốn đi Đường Thành, rõ ràng bọn họ cho rằng con trai cả của bà là kẻ bất tài.
Người này có tốt hơn không thì bà không biết, nhưng bà vẫn tin tưởng con trai mình càng tốt hơn, hiện tại Vương Quế Hoa nhìn Triệu Mạn đều cảm thấy thoải mái, thật đúng là đứa nhỏ tốt, đứa nhỏ quá tốt
Nghe mẹ chồng nói như vậy, Đường Thải Vân quả thực muốn một đầu đâm chết ngay, cô vốn dĩ cho rằng mình trộn lẫn một phen là có thể làm cho anh chồng cưới vợ muộn mấy năm, chuyện này không những không hoàn thành mà còn khiến tiểu thanh niên trí thức họ Triệu kia thành cô con dâu mẫu mực không ham tiền trong lòng mẹ chồng.
Một đôi này còn chày gỗ hơn cả cô tưởng tượng.
Tại sao cô phải muốn chịu đựng như vậy chứ
“Vợ thằng hai, mấy ngày nữa Triệu Mạn có thể phải đi rồi, con ngẫm lại xem nên mua chút gì ăn, có thể mang theo ăn ở xe lửa.”
Đường Thải Vân khóc không ra nước mắt, còn muốn cô tự mình chuẩn bị đồ ăn, chẳng qua cô cũng không dám đắc tội mẹ chồng, nhỏ nhẹ trả lời “Vâng, mẹ ”
Ngay khi Vương Quế Hoa đang vui mừng rạo rực tưởng tượng đến cuộc sống hạnh phúc của con trai thì Phương Tú Lệ lại đến nhắc chuyện tiền lễ hỏi.
Vừa lúc có Triệu Mạn ở nhà, bị Phương Mạn Lệ chất vấn, trong giây lát trở nên thống khổ và đáng thương "Tại sao cháu lại muốn đưa tiền hỏi cưới cho dì, dì cũng không phải là mẹ của cháu, cũng không nuôi cháu ngày nào."
Phương Mạn Lệ làm sao có thể buông tha cơ hội phát tài cho được, bán một lần không thành, lần thứ hai không thành cũng phải bán, bà ta nhảy dựng lên xoa eo mắng chửi “Mày cũng không nhìn xem chính mình đến Đào Hoa thôn là ai che chở mày, không có tao thì bộ xương của mày đã nát từ lâu, cái thứ con đĩ không có lương tâm......”
Triệu Mạn gần như bật khóc sau khi nghe được câu nói này.
Vương Quế Hoa thấy vậy đau lòng không thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡