Khi đó Cố Giai Kỳ cũng mới mười bảy, ở trong cung này, "Mẫu tử" hai người bước đi khó khăn, từng việc từng chuyện đều phải làm từ đầu, Bùi Chiêu sợ phiền toái, luôn luôn là Giai Kỳ dùng cái gì thì hắn cũng phải dùng cái đó.
Thanh Thuấn chẳng lấy làm lạ, bưng đồ ăn sáng lên. Chẳng mấy chốc cung nhân đã bày biện chén đĩa xong xuôi, một bàn đầy ắp, Nhiếp chính vương Bùi Lang khoanh tay đứng bên cạnh bàn, một thân y bào huyền sắc cứng rắn như thiết, bó chặt vai eo chân dài, tất cả đều không thể xâm phạm.
Hắn giống như một pho tượng thần, ỷ vào vóc dáng Giai Kỳ nhỏ bé, từ trên cao nhìn xuống quan sát nàng một lượt, ánh mắt hắn mang theo đao, quét đến xương cốt khiến người choáng váng đầu óc, tầm mắt thấp thoáng dừng lại trên thái dương ứ xanh của nàng, bỗng nhiên cười xùy một tiếng.
Tuyết vẫn cứ rơi vào dòng nước, trên mặt Giai Kỳ không có một tia dao động, nàng ngồi bên bàn, gật đầu nói: "Vương gia buổi sáng tốt lành. Nghe nói ngày hôm trước Vương gia bị ám sát, đã bắt được thích khách chưa?"
Hắn cười nhạt, cũng lười không thèm nhìn nàng.
Cung nhân thử độc theo thường lệ, Bùi Chiêu nâng đũa ăn mấy miếng, thấy Bùi Lang không động đũa, chợt ngẩng đầu nói: "Vương thúc không thích chén đũa này sao?"
Vốn dĩ nếu Bùi Lang muốn tới dùng bữa thì cũng nên có chút bộ dáng tới dùng bữa, ngồi yên không động tay như vậy, rõ ràng là muốn tỏ vẻ cho người khác nhìn. Giai Kỳ chửi thầm trong lòng, rửa tay ăn nửa chén cháo, tạm thời làm như không nghe thấy.
Trái lại Bùi Lang cũng không khách khí, hơi mỉm cười với Thanh Thuấn, phân phó: "Mì ngân tuyết lần trước còn không?"
Hắn vừa cười như vậy, vẻ lệ khí hung ác trên mặt đều biến mất không còn bóng dáng, mi mục đen nhánh tỏa sáng, khóe miệng hơi cong, lộ ra má lúm không quá rõ ràng, dường như vẫn là thiếu niên Kim Ngô vệ kiêu ngạo khí thế năm đó.
Năm đó trong kinh thành, Kỳ Dạ vương Bùi Lang là mỹ thiếu niên được ném quả đầy xe, chỉ cần hắn mang theo Kim Ngô Vệ nghênh ngang đi một vòng quanh chợ, cũng có thể góp ra được nửa tháng quân lương.
-- Đáng tiếc thời thế thay đổi, tính tình thiếu niên phô trương tự đắc kia sớm đã khác xưa, hiện giờ hắn chính là người khiến trên dưới cả cung đều sợ hãi, Thanh Thuấn không những không nhìn ra được vẻ đẹp của hắn, mà còn vô cớ nổi hai tầng da gà, lập tức cúi thấp đầu, chạy ra ngoài gọi mì.
Bùi Chiêu nhíu mày, Bùi Lang lại cười ra tiếng, "Ăn một đũa mì của bệ hạ thôi, bệ hạ đã không tình nguyện như vậy rồi?"
Sắc mặt Bùi Chiêu không đổi, lắc đầu nói: "Vương thúc nói đùa."
Bùi Lang liếc mắt nhìn Giai Kỳ một cái, thấy nàng chỉ cúi đầu lo ăn cháo, cười nói: "Nói đùa gì chứ? Bệ hạ thân ở trong cung, có điều không biết, hiện giờ trời còn chưa sáng, nếu thần vừa đến đã lập tức trở về, chỉ sợ đầu bếp trong phủ còn chưa dậy, tuy thần từ nhỏ không được nuông chiều như bệ hạ, nhưng bị đói lả thì cũng phiền lắm."
Người này chua ngoa thành tính, tính cách Bùi Chiêu ôn hòa lãnh đạm, những chuyện phiền hà thế này, thường ngày nghe xong hắn đều làm như không nghe thấy, hôm nay lại nhếch môi khẽ cười, ôn hòa nói: "Vương thúc chê trẫm thượng triều lấy lệ, vậy cứ nói thẳng là được rồi, sao phải giấu đao trong lời?"