⬅ Trước Tiếp ➡
Giai Kỳ liếc hắn một cái, trông thấy ý cười của hắn không lan tới đáy mắt, có lẽ trên triều lại có chuyện gì không vui, không khỏi bồn chồn trong lòng -- Tuy là Bùi Chiêu đã trưởng thành, nhưng hiện ngồi bên cạnh hắn lại là Bùi Lang rắn chắc cao lớn, khiến hắn càng lộ vẻ thiếu niên văn nhược, hơn nữa Giai Kỳ biết rõ dưới đao Bùi Lang vong hồn vô số, hiện tại quyền khuynh triều dã, càng khiến người gặp người sợ.
Hôm nay tâm tình Bùi Lang ngược lại rất tốt, xoa xoa ấn đường, lộ vẻ không biết phải làm sao như với tiểu bối trong nhà, cười nói: "Đây thực đúng là người nói vô tâm người nghe cố ý, thần oan uổng. Huống chi triều đình này cũng là của bệ hạ, nào tới phiên thần tử lo chứ?"
Giai Kỳ cúi đầu ăn cháo, trong lòng yên lặng viết hai chữ "vô sỉ", nét chữ cứng cáp. Không đợi Bùi Chiêu đáp lại, nàng đã ngẩng đầu lên, ngón tay không tiếng động gõ gõ mặt bàn, "Bệ hạ, quân tử đoan chính."
Cố Giai Kỳ cảm thấy thi thoảng vận khí mình cũng tốt, từ khi mười tuổi Bùi Chiêu đã tiếp nhận sự dạy dỗ của nàng, lại thực sự khăng khăng một mực coi nàng như Thái Hậu mà cung kính đối đãi, lập tức "Vâng" một tiếng, thực sự không hề để ý tới tên tiểu nhân Bùi Lang kia nữa.
Mì ngân tuyết cũng đã được mang lên, Bùi Lang cầm đũa, Giai Kỳ lại đột nhiên phân phó: "Thử."
Cung nhân thử độc vội bước lên, "Vương gia?"
Thử độc vốn là chuyện vô cùng bình thường, bình thường giống như dùng mũi để thở vậy, nhưng nếu thiếu đi cái bình thường này, sau này nếu xảy ra chuyện gì thì sẽ không thể nói rõ, cho nên nếu vì chuyện này mà Bùi Lang tức giận, thực sự là không nói lý.
Nhưng Bùi Lang chỉ nhìn nàng chằm chằm, một bên không nhúc nhích, một bên vẫn giữ chặt bát mì.
Giai Kỳ ngồi ngay ngắn, mặc cho hắn nhìn, cũng không sợ hắn chọc ra mấy cái lỗ trên người mình. Cuối cùng Bùi Lang bại trận, cười lạnh một tiếng, ngả người về phía sau, nhấc chân lên, để cung nhân đem đũa bạc ra.
Từ trước đến nay Giai Kỳ luôn cẩn thận đề phòng Bùi Lang, Bùi Chiêu cũng nhìn quen rồi, buông chén đũa ra ngoài tìm người dẫn ngựa tới để cho ăn. Có lẽ là vì từ nhỏ đã bị quản rất nghiêm, tính tình Bùi Chiêu lãnh đạm, chỉ nói vài câu chuyện riêng tư với ngựa nhỏ, đáng tiếc Kim Ngô vệ của Ngự tiền trông coi hắn quá nghiêm ngặt, chỉ có Cố Giai Kỳ mắt nhắm mắt mở, vậy nên hắn nuôi mấy con ngựa nhỏ ở phía sau Thành Nghi cung, mỗi ngày hạ triều đều tới Thành Nghi cung trước, "Hiếu thuận" mà bên ngoài truyền thực ra đều là cho ngựa ăn.
Thành Nghi cung vốn dĩ vừa rộng vừa trống trải, ít đi một người, lại càng thêm an tĩnh khiến người hốt hoảng. Mới vừa rồi Giai Kỳ làm ra chuyện kia, lúc này mới cảm thấy sợ, ngay cả mép thìa cũng không dám đụng tới, sợ làm ra chút động tĩnh gì sẽ khiến Bùi Lang chú ý, đang tập trung tinh thần, lại nghe thấy Bùi Lang kêu nàng một tiếng: "Khỏi chưa?"
Nàng "Ừ" một tiếng, "Khỏi rồi."
"Chẳng qua chỉ là phong hàn, vậy mà kéo dài nhiều ngày như vậy."
Giai Kỳ hiểu ý trong lời hắn, cảm giác nôn nóng quen thuộc kia lại theo cột sống bò lên, ngước mắt gật gật đầu với hắn, cố ý né tránh nói: "Nắng gắt cuối thu mà thôi."

⬅ Trước Tiếp ➡