⬅ Trước Tiếp ➡
Chuyện này sớm đã được tính trước, người hầu đưa cô đến đây nghỉ ngơi cũng là cố ý!
Nhưng tại sao lại đối xử với cô như vậy?
Chỉ là cô không hiểu vì sao lại phải hãm hại cô.
Một bàn tay to lớn với một vết chai nhỏ đặt lên eo cô, nhiệt độ thiêu đốt khuấy động dòng điện trong cơ thể cô.
“Không ngờ da dẻ của cô cũng rất mịn màng đó chứ.” Tay của người đàn ông kia nhanh chóng đưa đến trước ngực cô, xoa bóp.
“Không!” Trần Chi sợ hãi hét lên, toàn thân không kiểm soát được mà run rẩy.
“Buông tôi ra! Tôi phải đi về! Tôi không diễn nữa!” Cô lại bắt đầu vùng vẫy cô không ngừng dùng tay đẩy người đàn ông kia ra.
Nhưng sức cô yếu như vậy, người đàn ông kia lại cường tráng đè chặt vai cô, vài giây sau đã lột sạch quần áo trên người cô.
Trong mắt Trần Chi bây giờ đã bị bao phủ hoàn toàn bởi sự sợ hãi, cô không thể khống chế bản thân được nữa, hét to lên: “Nếu anh dám làm gì tôi, tôi nhất định sẽ kiện anh tội bạo hành, tống anh vào tù! Cho dù có phải chết, tôi cũng sẽ cho anh chịu những hình phạt mà anh đáng phải chịu! "
Những lời đe dọa của cô cũng không dọa nổi người đàn ông kia.
Không những thế anh ta còn lớn tiếng cười vang, “Haha, cô muốn kiện thì cứ đi kiện đi, nhưng tôi nói cho cô biết, ở thành phố Z này, Tư Dạ này chính là luật pháp, tôi nói cái gì thì chính là cái đó.”
Trần Chi hoảng hốt một lúc lâu, cô không ngờ đến, người đàn ông này lại là một đại gia có tiếng ở thành phố Z, Tư Dạ.
Cho dù cô không quan tâm đến lĩnh vực tài chính và chính trị thì cô cũng phải biết, ở cái thành phố Z này, cô có thể đắc tội với bất kỳ ai nhưng duy nhất không thể đắc tội với con trai lớn nhà họ Tư, Tư Dạ.
Nghe nói anh ta là người làm việc sấm rền gió cuốn, tàn nhẫn vô tình, những người muốn chống lại anh ta đều không có được kết cục tốt.
Cô thực sự không ngờ, bản thân bằng cách nào lại chọc phải người lớn mặt như vậy.
Thấy cô không chống cự nữa, Tư Dạ cười lạnh lùng, “Sao vậy, nghe đến tên tôi xong quyết định không phản kháng nữa à?”
Anh đã gặp qua vô số đàn ba, ngoài mặt thì giả vờ là trinh tiết liệt nữ nhưng vừa nghe đến tên anh lại lập tức bám theo.
Sắc mặt Trần Chi tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Rốt cuộc vì sao anh lại làm như vậy với tôi? Đàn bà vây quanh anh cũng không thiếu, vì sao lại đối xử với tôi như vậy?!”
Đây là chuyện cô có nghĩ cũng không nghĩ ra cũng là điều cô muốn tìm hiểu nhất.
Trong bóng tối, một tia u ám lóe lên trong mắt người đàn ông.
Làm nhục nơi phòng tối 5
Trong bóng tối, một tia u ám lóe lên trong mắt người đàn ông.
Tay anh vuốt ve khuôn mặt trắng nõn mịn màng của cô, giọng nói mang theo một chút tán thưởng, “Đàn ông theo đuổi người đẹp, chuyện này có gì sai sao?”
Trần chi á khẩu không trả lời được.
Cô biết mình sinh ra đã rất đẹp, không phải vẻ đẹp hào nhoáng mà là vẻ đẹp trưởng thành, tao nhã, từ nhỏ đến lớn không thiếu nhất chính là người cầu hôn.
Rất nhiều đàn ông chỉ vừa nhìn cô một ánh mắt đầu tiên đã muốn theo đuổi cô.
Nhưng cô cũng không phải là quốc sắc thiên hương, cô cũng tự nhận thấy nhan sắc của bản thân còn chưa đến nỗi làm cho người người điên cuồng.
Cho nên, cô cũng không hoàn toàn tin tưởng lời anh ta nói.
“Người đẹp mà cậu chủ Tư đây gặp qua nhiều vô số, sao lại dễ dàng coi trọng một người nhỏ bé như tôi đây. Anh lấy cớ này cũng quá không hợp lý rồi.”
Tư Dạ bị sự ngây ngô của cô chọc cho bật cười, “Khi đàn ông coi trọng một người phụ nữ, chỉ cần có dục vọng, sau đó mới đến vẻ đẹp. Cô gái à, khi nãy cô đứng dưới lầu, tôi đã có dục vọng với cô, thế nào, có muốn cùng ta qua một đêm hay không?”
Trần Chi thật sự cảm thấy tức giận, cũng chỉ liếc mắt một cái, anh ta đã có ý nghĩ dơ bẩn với cô, lý do anh ta coi trọng cô cũng quá đơn giản rồi!
“Ngại thật, nhưng tôi không có hứng thú. Anh có thể cầm 500,000 này đi tìm người phụ nữ khác đi!” 
“Nếu tôi nói, hôm nay tôi nhất định phải có được cô?”
Hơi thở của Trần Chi đột nhiên đông cứng, một câu nói bâng quơ của người đàn ông kia giống như một lời uy hiếp nhẹ nhàng.
Nhưng cô không cho phép bản thân mình có một ý nghĩ khuất phụ nào, “Anh muốn có được tôi là có thể có được sao? Tôi nói cho anh biết, tôi có chết cũng không từ bỏ!”
“Thực sự là chết cũng không từ bỏ sao?” Tay của Tư Dạ nhẹ nhàng vuốt ve trên cổ cô, dùng lực rất nhẹ nhưng động tác này lại vô cùng nguy hiểm.
Trần Chi lập tức sởn tóc gáy, trực giác trong lòng nói cho cô biết người đàn ông này rất nguy hiểm, rất nguy hiểm.
“Đúng vậy, tôi chết cũng không từ bỏ!”
“....Thật đúng là một chú mèo nhỏ kiên cường.” Tư Dạ liếc nhìn cô một cái, sau đó đứng dậy buông tha cho cô.
Không biết anh ta đã ấn chốt mở ở đâu, căn phòng đột nhiên tràn ngập ánh sáng, ánh sáng mạnh mẽ chiếu vào mắt khiến Trần Chi nhíu mày.
Một giây tiếp theo, cô nhận ra chính mình không một mảnh vải che thân, cô vội vàng kéo tấm chăn qua quấn lấy thân thể, cắn chặt lấy đôi môi môi, trong mắt tràn đầy nhục nhã không chịu khuất phục.
Người đàn ông đang đứng bên cạnh cô, cô vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh, trong lòng lập tức có một tia chế nhạo.
Quả nhiên người có quần áo chỉnh tề, ăn mặc đẹp đẽ thì bên trong lại là cầm thú. 
Làm nhục nơi phòng tối 6
⬅ Trước Tiếp ➡