⬅ Trước Tiếp ➡
Tư Dạ mặc áo sơ mi trắng khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt thâm thúy mê người nhìn cô, cười nhẹ hỏi: “Nhìn thấy nhan sắc của tôi cô còn muốn phản kháng sao?”
Đúng là một người đàn ông yêu bản thân đến điên rồi!
Trần Chi quay đầu đi, thản nhiên nói: “Mời anh ra ngoài cho, tôi muốn mặc lại quần áo rồi rời khỏi đây. Còn nữa, bữa tiệc hôm nay tôi cũng sẽ không diễn nữa.”
“5000 tệ tiền công cô cũng từ bỏ sao?”
“Tôi không thiếu 5000 tệ này.” Cô hận không thể lập tức rời khỏi nơi này, cô không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa.
Cô sợ bản thân ở lại đây thêm một chút thì sẽ thêm một phần nguy hiểm.
Tư Dạ gật đầu, vậy mà lại không ép buộc cô, “Được thôi, xem ra cô cũng còn vài phần khí chất đó chứ. Nhưng chẳng qua chút khí chất này của cô lại không làm ra tiền. Như vậy đi, tôi cho cô thời gian một tuần, chỉ cần cô ngủ với tôi một đêm, tôi liền cho cô 500,000 tệ. Nhớ kỹ thời gian chỉ có một tuần, bỏ lỡ rồi thì sẽ không có cơ hội thứ hai.”
Nói xong, anh nở một nụ cười đầy ẩn ý với cô và bước ra khỏi phòng một cách ưu nhã. Anh ta dường như khác hẳn với người đàn ông ngang ngược xé quần áo của cô trước đây.
Chờ anh ta vừa đi khỏi, Trần Chi lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nguy hiểm thật, cô còn tưởng rằng hôm nay cô sẽ thất thân tại nơi này, thật may mắn là anh ta không có cưỡng bức cô, mặc kệ mọi chuyện sẽ như thế nào thì hiện tại cô cũng đã qua một kiếp rồi.
Chỉ là, quần áo cũng bị xé rách rồi, cô phải mặc cái gì rời khỏi nơi này đây?
Khi cô đang sầu não thì đã có một người hầu đem đến cho cô một bộ quần áo mới tinh.
Trần Chi không nghĩ nhiều, mặc quần áo chỉnh tề xong liền vội vàng rời khỏi biệt thự.
Cô cho rằng vì bản thân xui xẻo nên mới gặp phải loại chuyện như thế này, sau này cô nhất định phải cẩn thận một chút để chuyện như thế này sẽ không xảy ra nữa.
Không ngờ chưa đến ba ngày, mẹ cô đã gặp phải cướp ở ngoài đường bệnh tim đột ngột tái phát, lúc đưa vào bệnh viện cũng sắp mất mạng.
Từ nhỏ mẹ đã bị bệnh tim bẩm sinh, sức khỏe ngày càng yếu đi, lúc này bệnh lại tái phát càng làm cho sức khỏe suy yếu hơn lúc trước.
Trước đây bác sĩ nói rằng cách duy nhất để mẹ cô có thể sống lâu hơn là phải thay tim. Phí phẫu thuật là 500.000 tệ, làm sao cô ấy có thể chi trả được.
Bây giờ cô ấy ngay cả 100.000 nhân dân tệ tiền viện phí cũng không thể trả nổi.
Chuyện làm cho Trần Chi lo lắng hơn cả là bác sĩ nói rằng nếu trái tim của bà ấy không được thay sớm thì có thể bà ấy chỉ sống thêm được hai năm nữa.
Đối với Tràn Chi mà nói thì tin này chính là sét đánh giữa trời quang. Hiện tại ngoài mẹ ra, cô không còn người thân nào cả, làm sao cô có thể trơ mắt nhìn bà rời đi…...
Sau khi đấu tranh tư tưởng, Trần Chi cắn răng đến biệt thự của nhà họ Tư, chấp nhận yêu cầu của Tư Dạ.
Thưa ngài, xin hãy tự trọng (1)
Cô cần tiền, 500.000 nhân dân tệ là số tiền cứu rỗi đối với cô. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ, dù bán thân cô cũng không ngại. . . . . . Nhưng thật không ngờ sức lực của Tư Dạ lại tốt như vậy.Nghĩ đến sự điên cuồng của người đàn ông đêm qua, Trần Chi liền tái mặt, vội vàng nhắm mắt lại để che đi sự khó chịu đang hiện lên.Tư Dạ nhận được cuộc gọi từ dì Chu nhưng lại không biểu hiện bất cứ sự ngạc nhiên nào.  Anh biết rằng người phụ nữ đó sẽ không chọn sống trong biệt thự, nhưng anh có một số cách để khiến cô nghe lời. 
Xoay chiếc ghế xoay bọc da, Tư Dạ quay mặt về phía cửa kính suốt từ sàn đến trần, nhìn bầu trời trong xanh, khóe miệng cong lên để lộ một sự chế nhạo khát máu. Anh từ trước tới giờ luôn mặc định rằng nếu ai đâm anh một dao, anh chắc chắn sẽ trả lại người đó gấp trăm lần. Anh sẽ đòi lại hết tất cả nợ mà người khác đã nợ anh.
- - - - - - - - - - - - - - - 
Trong hai ngày sau đó, Tư Dạ không tìm thấy Trần Chi, và Trần Chi cũng cố tình quên chuyện đêm đó. Cô làm việc và sinh hoạt như bình thường, ban ngày dành thời gian đến bệnh viện chăm sóc mẹ. Vì cô học piano nên rất dễ tìm được việc làm trong một khách sạn lớn. Bên trong khách sạn Kim Đế - là chuỗi khách sạn lớn nhất cả nước. Trần Chi mặc một chiếc váy dạ hội màu đen bó sát, ngồi trước cây đàn piano, dùng những ngón tay thanh mảnh chơi những bản nhạc tuyệt vời.
Nơi xa hoa này là thứ mà trước đây cô chưa từng thấy qua, nhưng cô không hề bị choáng ngợp, ánh mắt bình tĩnh, không có một một sự đố kỵ hay dao động. Hôm nay, có vẻ như một người giàu có nào đó đã đặt khách sạn này để tổ chức tiệc, tất cả những người đến dự đều là những nhân vật có tiếng. Sự hào hoa, sang trọng đủ để phản ánh sự giàu có của người đó.
"Cậu cả Tư đến rồi." Ở trước cổng khách sạn rất huyên náo và rất nhiều người tụ tập xung quanh. Trần Chi tình cờ chơi xong một bản nhạc, cô ngẩng đầu lên và nhìn thấy người đàn ông đang tiến vào đại sảnh. Khuôn mặt tuấn tú cùng khí chất cao quý dường như là con cưng của Thượng đế từ khi sinh ra, đi đến đâu anh cũng là tâm điểm duy nhất. Tư Dạ của hôm nay, mặc một chiếc áo sơ mi màu bạc, dưới cổ áo không cài ba cúc, lộ ra xương quai xanh tinh xảo, gợi cảm và cũng đầy hoang dại, khiến cho tất cả phụ nữ có mặt đều khao khát có được anh. Khóe miệng anh cong lên, chỉ là một cử chỉ vô tình, nhưng lại tràn đầy mê hoặc.
Có lẽ trong mắt những người phụ nữ khác, anh giống như thiên thần, nhưng khi Trần Chi thì ngược lại, cô cảm thấy sợ hãi mỗi khi đối mặt với anh. Không ngờ lại gặp anh ở đây, cô sợ hãi vội vàng cúi đầu xuống, ngón tay run rẩy đặt trên phím đàn, thậm chí còn đánh lộn xộn vài nốt nhạc.
Thưa ngài, xin hãy tự trọng (2)
Không ngờ lại gặp anh ở đây, cô sợ hãi vội vàng cúi đầu xuống, ngón tay run rẩy đặt trên phím đàn, thậm chí còn đánh lộn xộn vài nốt nhạc. May mắn thay, sự chú ý của mọi người đã bị thu hút bởi Tư Dạ, chắc không ai để ý đến sự sai sót của cô. Tuy nhiên, người đàn ông được bao quanh bởi tất cả mọi người đã không nhìn thấy cô. Trần Chi nghĩ, chắc là Tư Dạ không để ý đến cô. Ngay cả khi thấy cô đi chăng nữa cũng không thèm để ý. 
Đàn ông giàu thường có nhiều phụ nữ, tình một đêm là việc thường xuyên xảy ra. Họ không có đủ sức để nhớ đến ngoại hình của từng người phụ nữ chỉ mới ngủ cùng một đêm. Cô sợ rằng anh sẽ nhận ra cô, có lẽ anh cũng sẽ không muốn cô nhận ra mình. Sau khi nghĩ đến điều này, Trần Chi đã thả lỏng ra rất nhiều, sau khi chơi đàn hai tiếng đồng hồ, cô có chút mệt mỏi, nên kết thúc để đi nghỉ ngơi.
Vừa mới bước vào phòng tắm, một bóng người cao như núi lao vào. Trần Chi quay người lại, nhìn thấy có người tới, liền nhảy vào bồn tắm: “Thưa ngài, ngài đi nhầm chỗ rồi, đây là phòng tắm nữ!” Người đàn ông bốn mươi tuổi, đầu mập, tai to, trong mắt hiện lên ý đồ xấu xa với cô, người thì nồng nặc mùi rượu. Ông ta lấy trong ngực ra một chiếc ví, móc ra một xấp tiền và đưa cho cô. Trần Chi lùi lại một bước, toàn bộ tiền giấy rơi vãi trên mặt đất. 
Người đàn ông rút ra một xấp tiền khác và quơ quơ nó trước mặt Trần Chi: "Tối nay em chỉ cần phục vụ tôi thật tốt. Tất cả số tiền này sẽ là của em: " Trần Chi sôi máu não, cả người run lên vì tức giận, thực sự ở đây bây giờ đều là mùi rác thối. Cô phớt lờ ông ta xoay người chuẩn bị đi ra ngoài. Nhưng cánh tay cô bị người đàn ông này kéo lại, cô vội hất tay ông ta ra như thể bị dính một thứ gì đó rất bẩn thỉu.
"Thưa ngài, xin hãy tự trọng!". Người đàn ông vẫn cứ giữ ý đồ xấu, trong mắt thì cứ mơ mơ màng màng: “Những gì tôi nói là sự thật, nếu đêm nay em đi cùng tôi, tôi sẽ cho em 100.000 nhân dân tệ thì sao?”. Sau đó, đôi mắt khốn nạn đó đảo một vòng trên thân thể của Trần Chi. Trần Chi chán ghét liếc nhìn ông ta một cái, không muốn tiếp tục dây dưa với loại người này, vội vàng đi ra cửa.
Ai biết người đàn ông đó lại có gan như vậy, chạy đến ôm chầm lấy cô. Trần Chí lập tức giãy giụa hét lớn: "Buông tôi ra!"
"Bé con à, đêm nay ngủ với anh một đêm. 100.000 nhân dân tệ sẽ là số tiền mà em phải biểu diễn hơn nửa năm mới có được. Em có biết tôi là ai không? Tôi là chủ tịch của tập đoàn Kim, em cứ yên tâm mà đi theo tôi, tôi đảm bảo sau này cô sẽ có cuộc sống sung sướng”. Một bên cố ngăn cản cô dãy dụa, một bên nói ra thân phận để dụ dỗ cô.
Thưa anh, mong anh tự trọng (3)
Trần Chi nghe vậy chỉ thấy buồn nôn, “Khốn nạn, buông tôi ra, còn không buông thì tôi gọi người đấy!”
Cô dùng khuỷu tay thụi vào ngực người đàn ông. Ai biết thịt trên người anh ta quá nhiều, đụng phải mềm như bông, ngược lại khiến người đàn ông thoải mái rên rỉ ~ ra tiếng.
“Bảo bối, đừng giãy giụa nữa, đêm nay em theo anh đi.”Trần Chi giãy giụa hoàn toàn khơi dậy thú ~ tính của người đàn ông. Một tay anh ta ôm lấy eo cô, một tay khác của anh ta nóng vội trùm lên ngực cô sờ lung tung.
Trần Chi sợ hãi, “Cứu mạng, cứu ——”
“Xuỵt, đừng hét.”Người đàn ông vội vàng che miệng cô lại, “Em gọi người tới sẽ chỉ làm bản thân em khó xử. Người tới tối nay đều không phải hạng người lương thiện, không ai sẽ cứu em.”
“Ưm ——”Trần Chi không quan tâm, cô dùng sức giãy giụa.
Cô dùng một chân hung hăng đạp lên mu bàn chân của người đàn ông. Người đàn ông ăn đau buông tay ra. Cô lập tức chạy lên phía trước, vừa chạy ra một bước đã bị anh ta bắt lại.
⬅ Trước Tiếp ➡