⬅ Trước Tiếp ➡
36: Xông vào (2) Dung Nhan dần dần nhận ra có điểm khác lạ. Trước đây, khi Liên Thành Nhã Trí và cô ở bên nhau, cô chưa từng thấy anh cuồng bạo như vậy, cứ như không màng tất cả ăn tươi nuốt sống cô, không hề có chút đau lòng nào, chỉ muốn phát tiết lửa giận trong lòng. Anh đang tức giận. Tại sao chứ? Nhưng mà, như thế này thì có khác gì cưỡng hiếp? Dung Nhan muốn giãy dụa. Cô không muốn chịu khổ, nhưng cô càng giãy dụa thì Liên Thành Nhã Trí lại ôm càng chặt. Thật sự hết cách, Dung Nhan đành phải tìm biện pháp khác. Việc bây giờ cô cần làm là giúp Liên Thành Nhã Trí bình tĩnh lại trước đã, cho nên cô đưa tay cởi cúc áo sơ mi cho Liên Thành Nhã Trí, bàn tay nhỏ mang hơi lạnh chậm rãi vuốt ve da thịt anh. Động tác mềm nhẹ như trân trọng bảo bối của chính mình, giống như đang dỗ đứa bé đang khóc nhè, có chút giống… đôi tay của người mẹ. Lúc tay cô chạm vào da Liên Thành Nhã Trí, thân thể anh khẽ run một chút nhưng động tác vẫn mạnh mẽ. Dung Nhan chịu đựng đau đớn, một tay khác đặt trên đầu anh, năm ngón tay mở ra đan vào mái tóc, nhẹ nhàng vuốt ve. Không bao lâu sau, động tác của Liên Thành Nhã Trí quả nhiên chậm rãi nhẹ nhàng hơn, tuy nhiên anh cũng không hề có ý định dừng lại. Từ sô pha lăn xuống sàn nhà, hơi lạnh làm Liên Thành Nhã Trí dần dần khôi phục lý trí. Anh ôm lấy thân thể mềm như không có xương của Dung Nhan, nói một câu: “Tôi thật sự muốn bóp chết cô.” Rất lâu rồi không trải qua vận động mạnh như vậy khiến Dung Nhan đã sớm không còn sức lực, cô hơi nghiêng đầu cắn vành tai của Liên Thành Nhã Trí, nhẹ nhàng hôn một cái, “Bóp chết em, anh đành lòng sao?” Thân thể Liên Thành Nhã Trí run lên, sau đó đột nhiên há miệng cắn lên phần thịt mềm nơi xương quai xanh của cô, dùng sức lớn tới mức như muốn cắn ra một miếng thịt vậy. Dung Nhan đau đến ứa nước mắt, cô đấm vai anh: “Đau quá, sao anh lại đáng ghét như vậy?” Cuối cùng Liên Thành Nhã Trí cũng ngừng cắn nhưng vẫn khiến phần da đó của cô bị rách, máu chảy ra, kiểu này thì sau này chắc chắn sẽ để lại sẹo. Trong lòng Dung Nhan vô cùng thống hận. Cô cố gắng chịu đựng, không xúc động đến mức đá Liên Thành Nhã Trí ra. Cô tự nói với chính mình, cô sắp được giải thoát rồi vì kim chủ đã chán cô. Đây chắc là lần cuối cùng cô phải hầu hạ anh, cứ nhẫn nhịn, qua cơn mưa trời lại sáng thôi... Nhẫn nhịn nhất thời, hạnh phúc nửa đời. Cô còn chưa nhận được phí chia tay, không thể chọc giận tên biến thái này được. Máu từ miệng vết thương trên người cô chậm rãi chảy xuống như bông hoa nhỏ nở rộ, kết hợp với thân thể trắng nõn non mịn thoạt nhìn vô cùng hấp dẫn. Mà, Dung Nhan lúc này, nhỏ giọng sụt sịt, thân thể đang run rẩy, làm người ta chỉ muốn hung hăng xé nát cô, hủy diệt cô. Dung Nhan thấy tâm trạng Liên Thành Nhã Trí đã tốt hơn. Anh bế Dung Nhan lên, dùng một chân đá văng cửa phòng ngủ của cô, đi vào rồi đặt cô xuống giường, nghiêng người nửa nằm bên cạnh cô, tay vẽ nghịch lên người cô, cười hỏi: “Đau không?” Dung Nhan vừa khóc vừa hung tợn lườm anh một cái, “Để em cắn anh một cái xem anh có đau không?” Ánh mắt Liên Thành Nhã Trí làm càn đảo qua gương mặt xinh đẹp như hoa của Dung Nhan, “Tôi cho cô cắn, cô có dám không?” “Chỉ cần anh cho phép thì em chắc chắn dám, em là cô tình nhân cực kì biết nghe lời mà. ” Liên Thành Nhã Trí nâng cằm Dung Nhan, nhìn cô như đang ngắm một món đồ chơi: “ Cô cảm thấy cô là tình nhân?”
⬅ Trước Tiếp ➡