⬅ Trước Tiếp ➡
37: Xông vào (3) Lòng Dung Nhan hơi chấn động. Mẹ nó, tên khốn này còn không thèm coi cô như tình nhân, xem ra, anh chắc chỉ coi cô là “bạn giường.” Dung Nhan tiếp tục giả ngơ: “Khụ, đương nhiên cũng có thể là không phải ngay. Anh Liên Thành, anh xem quan hệ hợp tác của chúng ta vui vẻ như vậy, nếu anh thích như vậy thì có nên gia hạn hợp đồng không?” Dung Nhan rất rõ đàn ông luôn có tâm lý phản nghịch, nếu cô sảng sảng khoái khoái gật đầu có khi anh đột nhiên nóng đầu, gia hạn hợp đồng thêm hai tháng thì chết. Nhưng nếu cô tỏ ra luyến tiếc với tiền và anh thì anh chắc chắn sẽ cảm thấy chán ghét. Thật ra lòng người rất dễ đoán. Bạn muốn, người ta sẽ không cho, bạn không muốn thì người ta lại cho bạn. Trên thực tế thì Liên Thành Nhã Trí cũng thực sự nghĩ như cô nghĩ. Anh nghĩ, xem ra người phụ nữ này cũng chẳng khác gì mấy người phụ nữ trước, nếu không có gì khác biệt thì cần gì phải để tâm. Vì thế anh trả lời có lệ một câu, “Xem biểu hiện của cô.” Dung Nhan nhanh nhảu nói: “Yên tâm, em nhất định hầu hạ anh thỏa đáng. ” Liên Thành Nhã Trí nhắm mắt lại không muốn nhìn cô nữa, vốn dĩ hẳn là sau khi xong việc anh sẽ rời đi, nhưng hôm nay anh uống hơi nhiều rượu, lại trải qua cuộc vận động kịch liệt ban nãy nên thân thể có chút mỏi mệt, lười cử động. Anh cũng dùng lí do này thuyết phục chính mình. Một lát sau, Dung Nhan hỏi anh: “Sao anh lại tìm được nhà em?” Liên Thành Nhã Trí liếc cô một cái, y như đang nhìn kẻ ngốc. Dung Nhan nhún vai, được thôi, không hỏi thì không hỏi. Có gì mà anh Nhã không làm được chứ, đoán rằng ngày đầu tiên cô leo lên giường anh, anh đã điều tra sạch mọi thứ về cô rồi. Một lát sau Dung Nhan ngủ rồi, Liên Thành Nhã Trí nhìn Dung Nhan trần trụi nằm kế bên, da dẻ trắng nõn mượt mà, cô rất ngoan ngoãn, không nhắc tới chuyện ở trung tâm thương mại dù chỉ một từ. Anh cảm thấy tuy người phụ nữ này có nói một câu làm anh chán ngán, nhưng tổng thể mà nói, cô rất ngoan, ngoan hơn mấy người trước rất nhiều. Nhưng cũng vì sự ngoan ngoãn này lại khiến anh cảm thấy nếu cô cũng ghen hay la lối khóc lóc như những người phụ nữ khác, anh cũng sẽ không như vậy. Cho nên, người phụ nữ này thật sự không được. Anh khinh thường cô nhưng lại mê luyến cơ thể cô. Cô là vưu vật cực phẩm, sau khi thưởng thức qua cô, Liên Thành Nhã Trí phát hiện khẩu vị của mình bị nâng cao, đụng vào người phụ nữ khác đều cảm thấy thật vô vị, chỉ có ở trên người cô anh mới nhận được cảm giác thỏa mãn như vậy. Điều này thực sự không ổn, cực kì không ổn. Trước khi mình hoàn toàn chìm đắm vào việc mê luyến thân thể cô, anh phải lập tức cắt đứt quan hệ của họ. ++++++++++ Ngày hôm sau, khi Dung Nhan tỉnh dậy, Liên Thành Nhã Trí đã sớm rời đi. Nếu không phải trên người còn lưu lại dấu vết ngày hôm qua thì cô sẽ thật sự cho rằng bản thân chỉ vừa trải qua một hồi mộng xuân. Dung Nhan nằm ở trên giường huýt sáo, còn lại chỉ cần chờ phí chia tay thôi. Nhìn trần nhà, Dung Nhan đột nhiên cảm thấy đôi mắt có chút cay, cuối cùng cô cũng sắp được giải thoát, cô có thể kết thúc mối quan hệ không thể để người khác biết này. Giờ khắc này, cô không thể phân rõ trong lòng mình đang cảm thấy ra sao nữa. Chua xót, chua xót… +++++++++++++++++++++++++++++++++…… Dung Nhan ở nhà an an tĩnh tĩnh đợi một tuần, cuối cùng cũng nhận được điện thoại của thư ký Chu. Nhìn dãy số lập lòe trên màn hình di động, Dung Nhan mỉm cười, cuối cùng cũng chờ được rồi. Cô sắp thoát khỏi kiếp sống tình nhân, đáng ăn mừng. Ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái liền nghe được giọng thư ký Chu. “Cô Dung. Là tôi đây, có thời gian gặp mặt không?” “Có.”
⬅ Trước Tiếp ➡