⬅ Trước Tiếp ➡
38: Hợp đồng kết thúc (1) Sau khi cúp máy, Dung Nhan liền bắt đầu thay quần áo. Hôm nay là ngày tạm biệt kiếp sống tình nhân, là ngày vui khắp chốn, đương nhiên không thể ăn mặc tùy tiện. Cô phải trang điểm thật xinh đẹp, thật thu hút. Hôm nay, Dung Nhan thay đổi phong cách quần áo, mặc một chiếc váy liền thân bó sát người màu đỏ, tóc thả xõa, gương mặt trang điểm kĩ lưỡng. Ngắm nghía cô gái xinh đẹp trong gương, Dung Nhan huýt sáo một cái. Thư ký Chu hẹn gặp cô ở tiệm cà phê, trùng hợp đó là nơi Dung Nhan gặp mặt Dung Nặc. Khi Dung Nhan đến, thư ký Chu đã tới rồi, anh ta ngồi dựa vào tường, lại vừa vặn là vị trí lần trước Dung Nặc ngồi. Dung Nhan khe khẽ huýt sáo, sự trùng hợp này đúng là khiến người khác thích thú. Thấy Dung Nhan đi tới, thư ký Chu lập tức đứng dậy, “Cô Dung đến rồi, mời ngồi.” Thấy Dung Nhan, thư ký Chu có chút lo lắng, anh ta giúp Liên Thành Nhã Trí xử lý loại chuyện này cũng không phải một hai lần, nhưng lúc này anh ta lại cảm thấy Dung Nhan rất khác biệt. Nhìn đôi mắt thỏa mãn của cô, anh ta cảm thấy mình như một tên hề. “Cô Dung muốn uống gì?” Dung Nhan đặt túi xách xuống cạnh người, ngồi thẳng, khóe môi nở nụ cười nhẹ, “Gọi cho tôi một ly nước lọc đi, tôi nghĩ thư ký Chu tới tìm tôi cũng không phải để bàn chuyện uống nước, chúng ta trực tiếp vào vấn đề chính đi. ” Trán thư ký Chu đã toát một tầng mồ hôi mỏng, quả nhiên người phụ nữ này biết rõ mọi thứ. Anh ta cười gượng hai tiếng, sau đó lấy một chiếc túi da trâu từ trong túi xách, hai tay nhẹ nhàng chuyển về phía trước mặt Dung Nhan, giống như sợ mạnh tay hơn chút Dung Nhan sẽ bị tổn thương. “Trong này có một tấm thẻ trị giá 900 vạn… thêm một bộ phòng ở đã được đăng ký, chìa khóa và chứng từ liên quan tới phòng đều ở bên trong, từ hôm nay trở đi, hợp đồng giữa cô và anh Nhã kết thúc.” Nói xong câu này, thư ký Chu mất hết dũng khí. Những người phụ nữ trước kia anh ta xử lí, sau khi nghe xong lời này, nếu không phải gào khóc thì chính là làm ầm lên, anh ta thực sự lo lắng Dung Nhan cũng như vậy. Dung Nhan nhếch môi, 900 vạn thêm một bộ phòng ở, lần này cô thật đúng là kiếm lớn, có số tiền này lại thêm chỗ tiền kiếm được trước đó từ trên người Liên Thành Nhã Trí, cô có thể sống vui vẻ, bốn tháng nhẫn nhục… đáng giá. Dung Nhan cất túi da trâu vào túi của mình, vui vẻ cười nói với thư ký Chu, “Rốt cuộc cũng chờ được rồi, giúp tôi chuyển lời với ông chủ anh rằng, cảm ơn bốn tháng nay anh ta đã chiếu cố tôi.” Thư ký Chu nuốt một ngụm nước miếng, suýt thì không dám tin vào lỗ tai mình, chuyện này lại được giải quyết một cách nhẹ nhàng như vậy. Quả nhiên cô Dung hoàn toàn khác biệt với những người khác, phải khen một chữ "trâu bò". Cảm_ơn_chiếu_cố, bốn chữ này suýt chọc điếc anh ta, nghe giống như… Dung Nhan thấy thư ký Chu vẫn ngồi đó không chịu rời đi, cô hỏi: “Thư ký Chu còn có việc gì không?” Thư ký Chu lập tức lắc đầu, “Không, không có gì. Vậy tôi xin phép đi trước, nếu cô Dung có chuyện gì thì có thể liên hệ với tôi.” Câu cuối này của anh ta chẳng qua chỉ là một câu khách sáo, anh ta cũng tin rằng người phụ nữ này cũng sẽ không liên hệ với anh ta nữa. Dung Nhan duỗi tay gọi phục vụ làm một suất bánh trà kem, sau đó nói với thư ký Chu, “Anh không cần phải nói trái lòng mình đâu.” Thư ký Chu cười, đứng lên: “Tôi đi trước. Hẹn gặp lại, cô Dung.” Dung Nhan vẫy tay không nói gì. Hẹn gặp lại? Ôi trời ạ, anh ta càng ngày càng giả dối, hợp đồng kết thúc ngày hôm nay rồi thì còn ai hy vọng sẽ gặp lại đối phương chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡