Chương 40
40: Hợp đồng kết thúc (3) Thư ký Chu suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng nhận điện thoại, “Cô Dung, không phải hợp đồng đã nói rõ…” Anh ta còn chưa nói hết đã nghe thấy giọng Dung Nhan vang lên từ điện thoại, “Thư ký Chu , rất xin lỗi, tôi cũng không muốn quấy rầy anh, nhưng có chuyện này tôi không thể không hỏi, nó là chuyện cực kì quan trọng.” Thư ký Chu sửng sốt một chút, nói: “Được, cô nói đi.” Thư ký Chu như là nghe thấy đầu dây bên kia hít một hơi, giống như đang cố gắng kìm nén điều gì, sau đó, giọng nói trong điện thoại đột nhiên cao vút: “Các người đưa thẻ cho tôi lại không đưa mật khẩu là có ý gì? Mẹ kiếp, chơi bà đây vui lắm đúng không?” “…” Trán thư ký Chu toát mồ hôi, thật sự không ngờ Dung Nhan gọi điện thoại để hỏi cái này, anh ta còn tưởng rằng là Dung Nhan muốn tiếp tục dây dưa, đúng là hiểu lầm cô rồi. Thư ký Chu nhanh chóng nhận lỗi, “Xin lỗi, vô cùng xin lỗi cô Dung, là sơ xuất của tôi, mật khẩu là ngày tôi đưa thẻ cho cô, 110918” Giọng Dung Nhan rất nhanh dịu xuống, trở nên ôn nhu, nhẹ nhàng nói: “Ừm, tôi biết rồi, cảm ơn, thư ký Chu đúng là người tốt, sau này nhất định sẽ từng bước thăng chức, về sau tôi sẽ không liên lạc với anh nữa nên cũng sẽ không nói hẹn gặp lại đâu.” Vừa nói xong, đầu dây bên kia trực tiếp ngắt máy, không hề có chút do dự nào. Cái này làm cho thư ký Chu sửng sốt một hồi lâu, lúc này mới tin, người ta thực sự không hề có chút ý nghĩ không an phận, cô chỉ cần thứ cô cần thôi. Thư ký Chu cất máy đi, lại không biết Boss lớn đã đứng sau mình từ lúc nào, anh ta bị dọa sợ tới mức suýt chút thì ném điện thoại đi. “Cậu Nhã, cậu, cậu có việc sao?” “Đến văn phòng một chuyến.” Giọng Liên Thành Nhã Trí lạnh lùng một cách khác thường. Thư ký Chu cúi đầu đi vào văn phòng tổng giám đốc, chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón mưa rền gió dữ. “Nói đi.” Liên Thành Nhã Trí cầm cây bút mới ký lên các tập văn kiện. Thư ký Chu biết anh muốn mình nói gì, vì thế ấp a ấp úng nói: “Là… Là điện thoại của cô Dung.” “Hừ, sao? Cảm thấy tiền không đủ nên muốn thêm, hay là lì lợm la liếm tôi?” Thư ký Chu vội vàng lắc đầu: “Đều không phải…” “…” “Cô Dung mắng tôi một trận vì đưa thẻ cho cô ấy mà quên không nói cho cô ấy mật khẩu… cho nên… cô ấy cực kì không vui, gọi hỏi xem mật mã là bao nhiêu.” Tay cầm bút của Liên Thành Nhã Trí hơi khựng lại, ngòi bút vạch một đường lệch lạc trên hợp đồng vài chục tỷ. ... Sau khi chấm dứt hợp đồng với Liên Thành Nhã Trí, Dung Nhan cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Nhưng gần đây cô rất bận, cô đang tìm mua phòng, cô phải rời khỏi nơi này, thành phố này mang đến cho cô quá nhiều ký ức nặng nề, cô phải rời đi một thời gian để buông bỏ hết, cũng muốn bắt đầu kế hoạch báo thù chính thức của cô, cô tuyệt đối không để đôi cẩu nam nữ kia sống tốt. Đoạn đường có căn nhà mà Liên Thành Nhã Trí cấp cho Dung Nhan không tồi, tuy rằng không phải khu nhà giàu có gì nhưng cũng rất vừa ý. Phòng rộng tầm 100m2, trang trí không tồi, căn phòng như vậy, Dung Nhan tìm một công ty môi giới bất động sản để bán, chỉ vài ngày liền bán được với giá 360 vạn, người mua cũng rất sảng khoái, đối phương đàm phán một lần là xong. Sau khi sang tên phòng, nhìn số tiền tài khoản dư ra nhiều như vậy, tâm trạng Dung Nhan cực kì tốt. Cô lại có thêm một khoản tiền lớn rồi, cô bò lên giường Liên Thành Nhã Trí là bò đúng chỗ rồi, có số tiền này thì mọi việc của cô sẽ đều thuận lợi.