⬅ Trước Tiếp ➡
41: Hợp đồng kết thúc (4) Nhưng điều khiến Dung Nhan không ngờ chính là lúc trên đường về nhà, ngay giữa ngã tư, một chiếc Maserati màu đỏ ngầu lòi đột nhiên lao ra rồi ngừng ngay trước mặt cô. Sau khi dừng xe lại, Dung Nhan mới lấy lại tinh thần, sắc mặt của cô lập tức trở nên khó coi, hung tợn trừng mắt nhìn chiếc xe kia, mẹ nó, Maserati thì ghê gớm lắm sao, bây giờ bà đây đã có thể mua đất rồi đấy. Ngay khi cô chuẩn bị chửi ầm lên thì tài xế của chiếc Martha kia hạ cửa sổ xe xuống, lộ ra một khuôn mặt đẹp tới mức khiến người ta sửng sốt. Dung Nhan thầm kêu không ổn, cô theo bản năng muốn lùi về phía sau, nhưng cô cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, cười nói với người nọ: “Anh Tô, trùng hợp thật đấy.” Dung Nhan thầm mắng một tiếng xui xẻo, hôm nay trước khi ra cửa cô nên xem ngày mới đúng, sao lại gặp phải tên này chứ, tên này cũng không dễ đối phó hơn Liên Thành Nhã Trí là bao. Khóe miệng của Tô Dục treo một nụ cười tà mị, đôi mắt xanh thẳm như biển sâu dường như có một loại ma lực không thể thăm dò, giờ phút này anh ta hồn nhiên không cảm thấy việc anh ta dừng xe ở ngã tư đường có bao nhiêu thiếu đạo đức: "Đúng vậy, rất trùng hợp, tỷ lệ gặp nhau ở trên đường lớn thật sự rất thấp, đi đâu, tôi đưa cô đi.” Nếu là một tháng trước, Dung Nhan chắc sẽ ỡm ờ nghe theo Tô Dục, nhưng bây giờ cô đã kiếm đủ tiền, cô muốn rời khỏi nơi này, cho nên cô phải cố gắng ít tiếp xúc với loại người nguy hiểm dễ nóng dễ giận như Tô Dục thì hơn: "Không cần làm phiền anh Tô đâu, tôi tự đi là được.” Tô Dục không nói lời nào mà chỉ nhìn Dung Nhan, giống như một con báo hoa sặc sỡ nhìn con mồi, chỉ cần con mồi khiến mình không vui thì sẽ lập tức cắn chết con mồi. Anh ta cứ nhìn cô như vậy khiến cô kinh hồn táng đảm, bàn tay thậm chí còn khẽ run lên, lưng ứa ra một lớp mồ hôi lạnh, ánh mặt trời vào tháng chín chiếu lên trên người cũng không khiến cô thấy ấm áp hơn. Dung Nhan liếm vành môi khô, hít sâu một hơi, nhoẻn miệng cười với Tô Dục: “Vậy được rồi, làm phiền anh Tô.” Xe ở phía sau điên cuồng bóp còi, cuối cùng Tô Dục cũng khởi động chiếc Maserati. Anh ta liếc nhìn Dung Nhan: "Sắp giữa trưa rồi, đi ăn cơm trưa với tôi.” Lời này của anh ta không có bất cứ ý tứ muốn thương lượng gì mà chỉ là báo cho cô một tiếng. Dung Nhan suy xét hai giây: "Được, khiến anh Tô phải tiêu pha rồi.” Cô rất biết nhìn mặt đoán ý, loại đàn ông như Tô Dục, cô càng hùa theo anh ta, tung hứng với anh ta, anh ta càng thích. Nhưng cô không ngờ Tô Dục lại liếc mắt nhìn cô một cái, làm ra vẻ đương nhiên nói: “Ai nói là tôi mời? Lần trước cô vô duyên vô cớ cho tôi leo cây, chẳng lẽ cô không nên mời tôi ăn bữa cơm để chuộc lỗi sao?” Hôm nay Dung Nhan ăn mặc cực kỳ đơn giản, phía dưới là một chiếc quần ống nhỏ màu xanh xám, trên chân mang một đôi giày da màu đen cao hai centimet, phía trên là một chiếc áo sam mỏng rộng thùng thình màu xanh lục, tóc tùy tiện dùng một cái kẹp tóc kẹp lên, rìa tóc phủ trên thái dương, trên mặt không dùng son phấn, trông giống một cô sinh viên ngây thơ, bộ dáng tươi mát, đáng yêu. Cô của lúc này hoàn toàn khác với người phụ nữ yêu mị câu hồn anh ta vào ngày đó ở Mỹ Âm. Khóe môi của Tô Dục khẽ lặng lẽ cong lên, người phụ nữ này đúng là có chút thú vị. Anh ta vốn dĩ cho rằng sau khi cô bị Liên Thành Nhã Trí đá thì nhất định sẽ vô cùng suy sụp, nhưng không ngờ sắc mặt cô lại tốt như vậy, còn tốt hơn cả lúc trước, thật sự khiến lòng anh ta ngứa ngáy. Dung Nhan sửng sốt một lát, ngay sau đó nghiêng đầu cười: "Anh Tô xác định muốn tôi mời?” Tô Dục nhướng mày: "Không sai.” “Vậy được, để tôi chọn chỗ.”
⬅ Trước Tiếp ➡