Chương 44
44: Hố lửa (1) Nhưng ăn chung một bữa này xong, Dung Nhan cảm thấy Tô Dục chân thật hơn lần đầu tiên gặp mặt rất nhiều. Lúc ấy, cô cho rằng anh ta là một người đàn ông nguy hiểm và khó gần như Liên Thành Nhã Trí, nhưng bây giờ xem ra ít nhất anh ta thẳng thắn hơn Liên Thành Nhã Trí nhiều. Sau khi lên xe, Dung Nhan nói địa chỉ nhà cô cho Tô Dục. Cô cho rằng Tô Dục muốn đưa cô trở về, nhưng không bao lâu sau, Dung Nhan phát hiện đây không phải đường về nhà cô. “Anh muốn dẫn tôi đi đâu? Đây không phải đường về nhà tôi.” Tô Dục dùng một bàn tay nắm tay lái, một cái tay khác gác lên cửa sổ xe, cũng không sợ xảy ra tai nạn, anh ta khôi phục trạng thái lười biếng tự phụ, lười nhác nói: “Gấp cái gì, cô cho rằng tôi gặp cô ở đường cái chỉ là trùng hợp thôi sao? Cô cho rằng tôi tới tìm cô là vì ăn tô mì sợi rẻ tiền chỉ mấy đồng kia à?” Tim của Dung Nhan thắt lại, xem ra Tô Dục không có ý tốt. Uổng công vừa rồi cô còn khen anh ta tốt hơn Liên Thành Nhã Trí, mẹ nó, không ai tốt lành cả. Dung Nhan chỉ có thể mặc kệ, cũng không chấp nhất, nói thẳng: “Không sai, tôi cho rằng chính là như vậy, nhưng bây giờ xem ra tôi quá ngu xuẩn rồi.” Tô Dục nhướng mày huýt sáo một cái rồi đột nhiên tăng nhanh tốc độ xe hơn, xe lao vào đường lớn trong thành phố còn nhanh hơn cả xe đua F1, ấy vậy mà lại không bị cảnh sát giao thông thổi phạt. Đúng là đặc quyền ác ôn mà. Xe đi với tốc độ cực nhanh lại không tránh né xe ở đằng trước, liên tục lạng lách đánh võng, bao nhiêu kỹ thuật lái xe hoa hòe đều dùng hết. Cuối cùng, xe dừng lại bên bờ sông. Tô Dục sảng khoái xả giận, anh ta nghiêng người qua nhìn Dung Nhan, muốn nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cô, muốn thấy biểu cảm không nhịn được mà muốn nôn mửa của cô. Nhưng… Dung Nhan khoanh hai tay trước ngực, ngồi nghiêm chỉnh, trên mặt không có bất cứ khó chịu nào, ngay cả tóc tai cũng không hề rối loạn. Dung Nhan vuốt sợi tóc dài bên thái dương, mỉm cười: "Xin lỗi anh Tô, không thể để anh nhìn thấy bộ dáng muốn nôn cả tim gan ra ngoài rồi.” Trong mắt Tô Dục chứa đầy vẻ hứng thú, người phụ nữ này rốt cuộc có bao nhiêu khuôn mặt mà anh ta chưa khai quật ra đây? “Bộ dáng này của cô khiến tôi thấy thích hơn lần trước.” Nhan sắc kiều diễm, không hề mang vẻ yêu mị diễm lệ, ngược lại có một loại thanh cao lạnh lùng, khóe mắt lơ đãng lộ ra vẻ mị hoặc, so với cố tình quyến rũ càng thêm rung động lòng người, đây là một báu vật, là một người phụ nữ thoạt nhìn tuỳ tiện nhưng lại cực kỳ mê người. Anh ta đảo đôi mắt nhìn thật kỹ từng chỗ trên khuôn mặt của Dung Nhan, giống như đang kiểm tra con mồi của mình. Đôi mắt của cô sáng ngời sâu thẳm, mang theo chút thần bí khiến người ta muốn thăm dò, đôi môi của cô hồng nhuận no đủ, giống một quả anh đào vừa chín tản ra hương thơm dịu ngọt, cổ của cô trắng nõn, làn da của cô bóng loáng mê người, nhìn từ góc độ của anh ta đúng lúc có thể nhìn thấy góc nghiêng của cô, vô cùng xinh đẹp. Trong mắt của Tô Dục hiện lên ngọn lửa dục vọng, Dung Nhan vô cùng quen thuộc với nó, cô bình tĩnh nói: “Tôi không có thói quen làm trên xe.” “Tôi cũng không quen, nhưng nếu đối tượng là cô thì tôi cực kỳ vui lòng muốn thử.” Tô Dục đột nhiên duỗi tay kéo Dung Nhan vào trong lòng ngực của anh ta, dùng sức lực vô cùng lớn ôm chặt lấy cô. Dung Nhan thăm hỏi mẹ anh ta ở trong lòng một câu, mà cô cũng không giãy dụa, dứt khoát bỏ mặc tất cả, cười như không cười hỏi: “Cho dù là đồ Liên Thành Nhã Trí đã dùng qua anh cũng không ngại sao?”