⬅ Trước Tiếp ➡
45: Hố lửa (2) Tô Dục thở dài, trong con ngươi xanh thẳm chứa đầy ý cười, tay của anh ta bắt lấy tay của Dung Nhan, ngón cái sờ soạng mu bàn tay của cô một cái. Tô Dục cảm thán trước làn da bóng loáng giống tơ lụa của cô, anh ta nói: “Lynn mà tôi quen cũng không phải thiếu nữ ngây thơ gì, cô định diễn vai gì trước mặt tôi thế? Muốn thủ thân như ngọc cho Liên Thành Nhã Trí sao?” Anh ta đã dùng hành động thực tế nói cho Dung Nhan biết anh ta không ngại cô là người phụ nữ Liên Thành Nhã Trí đã từng dùng. Thứ Tô Dục để ý chưa bao giờ là đối phương còn trinh hay không, thứ anh ta để ý chính là người phụ nữ này có hợp khẩu vị, có mang đến nhiều thú vui cho anh ta hay không. Nói cách khác, khi Tô Dục tìm phụ nữ, điểm quan trọng không phải là xác thịt mà là hứng thú. Nhưng thân thể của người phụ nữ Dung Nhan này khiến anh ta ngo ngoe rục rịch, mà bản thân cô lại làm anh ta vô cùng có hứng thú, đây là lần đầu tiên anh ta gặp một người phụ nữ như vậy, đương nhiên sẽ không dễ buông ra. Dung Nhan chịu đựng suy nghĩ muốn băm anh ta ra, cô đặt tay lên trên cổ của Tô Dục, ngón tay vuốt ve cổ áo của anh ta, giả bộ bộ dáng của oán phụ, nói: “Tôi mới vừa bị kim chủ cũ vứt bỏ, bây giờ đang yên lặng chữa thương, tạm thời không thể lao vào cái ôm của anh, lý do này đầy đủ chưa?” “Loại phụ nữ không có trái tim như cô cũng biết đau lòng sao? Đừng nói mấy câu nói đùa không có dinh dưỡng đó nữa, ở bên tôi, thế nào? Tôi bảo đảm sẽ cho cô nhiều thứ hơn Liên Thành Nhã Trí, mặc kệ là tiền, hay là ở… trên giường.” Lời Tô Dục nói giống như đang nói giỡn, nhưng Dung Nhan và anh ta đều biết anh ta đang nói nghiêm túc. Trong ánh mắt của người đàn ông này không hề che giấu dục vọng muốn có được của anh ta. Dung Nhan cắn răng, mẹ nó, sắp rời khỏi đây mà anh ta lại tới là thế nào? Không được, không thể bị anh ta bao nuôi, trước mắt phải giảm bớt lực chú ý của anh ta với mình. Dung Nhan nhoẻn miệng cười, không hề có bộ dáng thanh cao yên tĩnh như vừa rồi, giang đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ Tô Dục, mặc cho tay anh ta vỗ về chơi đùa người mình. Cô không phải là liệt nữ trinh tiết gì, sờ một chút cũng sẽ không thiếu mất một miếng thịt, huống chi cho dù biểu hiện ra một bộ dáng thề sống chết không từ thì chắc là sẽ bị “xa chấn*” càng mau, đàn ông mà, đều là thích ngược, cô càng thuận theo, anh ta càng cảm thấy cô không có hương vị. *Xa chấn: làm tình trên xe. Dung Nhan dứt khoát nũng nịu nói: “Anh Tô cũng quá hiểu người ta, nhưng bây giờ người ta mới ra khỏi một cái hố lửa, còn chưa bình phục mà anh đã đặt thêm một cái hố lửa ở trước mặt người ta rồi, anh kêu tôi chọn như thế nào đây?” Tô Dục nhướng mày, trở mặt rất nhanh, nhưng anh ta nghĩ anh ta càng hiểu rõ độ giảo hoạt của người phụ nữ này hơn Liên Thành Nhã Trí. Cô giống một con hồ ly vậy, lúc nào cô cũng phòng bị, lúc nào cô cũng chuẩn bị chạy trốn, miệng toàn lời nói dối, ngay cả một cái dấu chấm câu cũng là giả. Khi cô há miệng chỉ thích hợp hôn môi, không thích hợp nói chuyện. Tô Dục cúi đầu gặm môi của Dung Nhan một ngụm: "Ngoan quá, ông đây cho cô chút thời gian hồi sức, nhưng trước đó tôi phải thu chút lợi tức đã.” Lúc tay của Tô Dục muốn mò lên trên tiếp tục sờ, Dung Nhan lập tức đè lại, cô lấy tay anh ta ra một chút, trên mặt lộ ra nụ cười xin lỗi: "Anh Tô, chuyện này không hợp quy củ, cho dù muốn thu lợi tức thì cũng nên là lúc chúng ta xác định quan hệ, mặc dù người ta cũng không phải phụ nữ nhà lành gì, nhưng chút quy củ này vẫn phải có.”
⬅ Trước Tiếp ➡