⬅ Trước Tiếp ➡
49: Anh Liên Thành, đã lâu không gặp (2) Bên cạnh Liên Thành Nhã Trí có một cô gái trẻ rất xinh đẹp. Cô ta đứng nép cạnh anh như một chú chim nhỏ. Cô ta mặc một chiếc váy trắng kiểu bồng, trông vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ. Dung Nhan chuyển ánh mắt qua gương mặt anh. Vẫn là gương mặt ấy nhưng cũng không phải gương mặt ấy, khuôn mặt tuấn mỹ mà không ai có thể bắt bẻ. Lông mày, đôi mắt, cái mũi, miệng, tổng hợp lại khiến người ta nhìn mà trong lòng không yên. Dung Nhan vốn dĩ cho rằng lúc gặp lại Liên Thành Nhã Trí thì trong lòng cô sẽ không có phản ứng gì. Nhưng mà hiện tại mới biết được, lúc thật sự gặp mặt thì anh vẫn làm cô chấn động, chấn động không hề không giảm đi, cảm giác chấn động này không liên quan đến tình yêu, chỉ đơn giản là hoảng sợ trong lòng. Giờ phút này Dung Nhan cảm thấy may mắn là giờ cô và anh đã không còn quan hệ gì nữa, nếu không thì có quỷ mới biết cô có rơi vào bể tình với người đàn ông này không. Dung Nhan dùng năm giây để bình phục nỗi lòng, cô bưng ly sâm panh lên uống một ngụm. Tô Dục ôm lấy eo thon của Dung Nhan, cằm nhẹ nhàng đặt lên vai cô, mờ ám thở một hơi bên tai cô, hỏi: “Nhìn thấy kim chủ cũ của mình mang theo người mới xuất hiện, cô có tâm trạng gì?” Dung Nhan dứt khoát ngửa người ra sau để cả người mình dựa trên người Tô Dục. Cô lười nhác nói: “Vấn đề này, có lẽ anh có thể hỏi anh Liên Thành, hỏi anh ấy xem nhìn thấy người tình cũ xuất hiện cùng kim chủ mới có cảm giác gì, tôi nghĩ, tâm trạng của anh ấy sẽ không khác tôi mấy.” Đều là mấy chữ - râu ria. Tô Dục khẽ chạm lên đôi môi đỏ của Dung Nhan, “Tôi thích cái miệng nhỏ này của cô, nói câu nào cũng hợp với ý tôi.” Trong lúc Dung Nhan còn chưa phản ứng lại, anh ta đã ôm lấy eo nhỏ của cô đi về phía Liên Thành Nhã Trí: “Đi nào, chúng ta đi hỏi kim chủ cũ của cô.” Dung Nhan cắn răng, con mẹ nhà anh, Tô Dục này đúng là sợ thiên hạ không loạn. Tuy rằng hận đến ngứa răng nhưng trên mặt Dung Nhan vẫn mang theo nụ cười gãi đúng chỗ ngứa, độ cong nơi khóe môi giống như được đo lường tỉ mỉ. Bây giờ cô và Liên Thành Nhã Trí không có quan hệ gì, trước kia cô ngủ với anh, mua vui cho anh, nhưng giờ cô không thể để anh xem thường mình được. Liên Thành Nhã Trí đang đưa lưng về phía hai người nói chuyện cùng chủ tịch Ngô, Tô Dục đến gần mới nói: “Anh Nhã, tôi còn tưởng rằng anh không tới đấy.” Liên Thành Nhã Trí xoay người, nhìn thấy Tô Dục ôm Dung Nhan trong ngực thì trên mặt anh hiện lên vẻ kinh ngạc. Nhưng sự kinh ngạc này rất ngắn, ngắn đến mắt làm người gần như không dám xác định là anh có thực sự kinh ngạc hay không thì anh đã khôi phục vẻ mặt bình thường, nụ cười trên mặt lạnh nhạt xa cách, vô hại. Đôi mắt của Liên Thành Nhã Trí giống như vô tình liếc Dung Nhan một cái, cũng không đặt sự chú ý trên người cô cứ như anh chưa từng quen biết cô, anh bình tĩnh nói: “Anh Tô tới thủ đô lúc nào vậy?” “Hôm nay vừa đến.” Tô Dục cúi đầu dùng giọng yêu chiều dịu dàng nói: “Bảo bối, nhìn thấy bạn cũ sao không chào?” Hai hàm răng của Dung Nhan cắn chặt, tên trứng thối đáng chết, bà đây có thể chọc chết anh không, chọc chết anh, chọc chết chết chết chết anh đi.
⬅ Trước Tiếp ➡