Chương 50
50: Cực kỳ chói mắt (1) Cô âm thầm véo hông Tô Dục một cái, sau đó khách sáo gật đầu với Liên Thành Nhã Trí: “Anh Liên Thành, đã lâu không gặp.” Giọng nói uyển chuyển êm tai, mang theo sự mềm mại của con gái Giang Nam, mềm mại như có tay nhỏ vuốt ve ở ngực. Sắc mặt Liên Thành Nhã Trí vẫn bình tĩnh, không có chút biến hóa nào, nhưng chỉ có anh biết, bàn tay anh đút trong túi quần nắm chặt đến mức nào. Vốn tưởng rằng chỉ cần không thấy cô nữa thì sức ảnh hưởng của cô gái đối với anh rất nhanh sẽ biến mất. Một tháng này, anh thật sự không nghĩ tới cô, thậm chí vừa rồi nhìn thấy Dung Nhan thì tâm trạng của anh cũng không phập phồng gì quá lớn. Nhưng, một câu của cô, một câu nhẹ nhàng bâng quơ nháy mắt làm lòng anh nổi gió lớn. Anh có ham muốn muốn cắt đứt cổ cô, cô thiếu thốn đàn ông như vậy sao? Mới qua một tháng mà đã quyến rũ được Tô Dục? Để cho anh cảm thấy tức giận hơn chính là, Tô Dục… là người anh đã giới thiệu cho Dung Nhan. Hai người họ có thể quen biết cũng có công của anh. Cho dù đã kết thúc quan hệ với cô, Liên Thành Nhã Trí vẫn cảm thấy giống như mình tự đội một cái nón xanh rất lớn lên đầu mình. Liên Thành Nhã Trí không mở miệng, Dung Nhan không sao cả nhún vai, xem đi, trong mắt kim chủ cũ này, đảo mắt một cái đã quên tình nhân cũ rồi. Cô nhìn Tô Dục một cái, dùng ánh mắt nói cho anh ta, nhìn đi, đây chính là cảm giác của kim chủ cũ đối với tôi. Trong lúc bọn họ trao đổi bằng mắt thì Liên Thành Nhã Trí lại nhìn thành liếc mắt đưa tình, anh cảm thấy cực kỳ chói mắt. Cô gái bên cạnh Liên Thành Nhã Trí đột nhiên nũng nịu nói: “Chị gái này và anh Tô quá xứng đôi, nhìn thấy chị, em cảm thấy mình không có mặt mũi gặp người khác.” Dung Nhan cười ha hả, nói một câu có lệ: “Đâu mà…” Cô thật sự không muốn dính vào mấy em gái hoa đen lại giả vờ ngây thơ hồn nhiên, đáng yêu này đâu. Tuy rằng cô ta và kẻ thù Giang Noãn Hạ của cô có vẻ ngoài không giống nhau nhưng tâm tư lại giống nhau, thấy loại phụ nữ này, cô liền có ham muốn muốn băm bọn họ ra thành trăm mảnh. Dung Nhan hít sâu một hơi, bình tĩnh nào! Hình như Tô Dục cảm thấy không khí còn chưa đủ sinh động, anh ta nói với Liên Thành Nhã Trí: “Mới vừa rồi tôi hỏi Dung Nhan là không biết cô ấy sẽ cảm thấy gì khi thấy kim chủ cũ và “tân hoan” xuất hiện, anh đoán xem cô ấy đã trả lời tôi thế nào?” Liên Thành Nhã Trí thong dong nói: “Ừm, câu hỏi này có chút ý tứ, tôi không biết cô ấy trả lời thế nào.” Hai người không coi ai ra gì nói vấn đề tình nhân mới cũ, giống như không có sự hiện diện của người trong cuộc là Dung Nhan. Nghe vậy Dung Nhan không khỏi xem thường, có ý tứ sao? Chẳng lẽ không cảm thấy nói đề tài này rất kỳ quái sao? Không cảm thấy xấu hổ sao? Tô Dục nhẹ nhàng lắc ly sâm panh trong tay, “Cô ấy nói với tôi là nên hỏi anh câu này thì tốt hơn, hỏi anh xem anh sẽ có cảm giác gì khi thấy cô ấy đi với “tân hoan”. Cô ấy nói có lẽ cảm giác của cô ấy cũng không khác anh là mấy, cho nên tôi mới muốn hỏi anh. Anh Nhã à, tâm trạng của anh lúc này thế nào?” Dung Nhan không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt sự xem thường của cô đối với Tô Dục, người này thay đổi lời cô nói xóa hai chữ tạm thời của cô làm Liên Thành Nhã Trí cho rằng anh ta đúng là kim chủ mới của cô. Cuối cùng Liên Thành Nhã Trí nhìn Dung Nhan một cái, môi mỏng của anh hơi nhếch lên, mang theo vẻ lạnh lùng vô tình, chỉ nghe thấy anh nói: “Tâm trạng của tôi thế nào… tôi sợ rằng đáp án của tôi sẽ khiến anh Tô không thích cho lắm.”