⬅ Trước Tiếp ➡
61: Tôi thiếu tiền (3) Dung Nhan thầm cảm thán, cảnh tượng này giống hệt với cảnh ở “Mỹ Âm” lần trước. Sau khi Tống Nhu Nhiên rời khỏi, Liên Thành Nhã Trí liền lên sân khấu. Cô chắc chắn anh đã nghe hết những gì cô và Tống Nhu Nhiên nói với nhau. Liên Thành Nhã Trí đút hai tay vào túi quần, khóe môi để lộ nụ cười mỉm, không nhanh không chậm bước tới. Anh cứ lại gần một bước thì Dung Nhan lại thấy trái tim mình co rút lại một cm. Lúc Liên Thành Nhã Trí che giấu mọi cảm xúc thế này là đáng sợ nhất, cặp mắt đen như lốc xoáy của anh không biết cấu giấu loại nguy hiểm gì. Chờ đến khi anh bước tới cạnh cô thì nụ cười trên mặt cô đã cứng ngắc lại. Cuối cùng thì Liên Thành Nhã Trí cũng bước tới trước mặt Dung Nhan, sau lưng cô chẳng còn đường để lùi lại nữa. Bất chợt, Liên Thành Nhã Trí bỗng nắm chặt lấy eo của Dung Nhan rồi khẽ dùng lực đẩy cô lên bồn rửa mặt. Cặp chân dài mạnh mẽ của anh tách đôi chân thon thả của cô ra, anh chen mình vào giữa hai chân cô. Dung Nhan lại nghĩ tới lần trước, ngay cả tư thế cũng giống nhau như đúc, cô ngồi trên bồn rửa mặt, anh đứng giữa hai chân cô, tư thế này đúng là quá… khó để diễn tả bằng lời. Nhưng mà, lần này chắc chắn sẽ không có kết cục giống lần trước vì bây giờ cô đã chẳng còn quan hệ gì với anh cả. Muốn “chơi súng” trong nhà vệ sinh à? Ngay cả cửa cũng không có nhé! Dung Nhan hít sâu một hơi, làm chính mình bình tĩnh lại rồi nhanh chóng tiến vào trạng thái chiến đấu, mục tiêu nhắm thẳng Liên Thành Nhã Trí, chuẩn bị “vật lộn” gần người bất cứ lúc nào. Liên Thành Nhã Trí không mở miệng, Dung Nhan cũng không nói lời nào, tay cô dán trên ngực Liên Thành Nhã Trí chậm rãi nhích lên trên. Người đàn ông này thực sự là một “cực phẩm”, nguy hiểm, mê người, có thể khiến vô số phụ nữ chết mê chết mệt, lao vào anh như thiêu thân lao đầu vào lửa, phấn đấu quên mình. Nhưng Dung Nhan tự nói với mình, trong mấy người phụ nữ đó chắc chắn sẽ không có cô. Cuối cùng, tay của Dung Nhan đặt trên vai Liên Thành Nhã Trí, tư thế ngả ngớn, cười lẳng lơ, có nhìn thế nào cũng không thấy giống một người phụ nữ được dạy dỗ tốt. Cô cười duyên dáng, “Anh Liên Thành, đừng nói với tôi là anh thực sự định biến “tình cũ” thành “tình mới” nhé? Nhưng tôi nhớ rõ anh chưa bao giờ là người thích quay đầu ăn lại cỏ cũ cả.” Mắt Liên Thành Nhã Trí đảo qua ngực Dung Nhan, hình như ngực cô lớn hơn một tháng trước một ít, không biết một bàn tay anh có đủ để nắm trọn nó không? Nếu Dung Nhan biết Liên Thành Nhã Trí đang nghĩ gì trong lòng thì cô chắc chắn sẽ dùng cái túi với đập Tống Nhu Nhiên đập mạnh vào đầu anh. Tay anh không nhẹ không nặng véo eo cô: “Cô thấy thế nào?” Dung Nhan nghiêng đầu, nhẹ nhàng cắn móng tay, “Tôi thấy thế nào à? Anh Liên Thành là người quyết đoán như vậy chắc chắn không phải loại đàn ông quay đầu lại ăn cỏ cũ, đúng không?” Những gì Dung Nhan nói vào tai Liên Thành Nhã Trí lỗ lại như đang nói giờ cô đã theo Tô Dục nên không định làm “tân hoan” của anh. Trên thực tế thì cô thực sự cố ý khiến anh hiểu lầm như vậy, vì chỉ có làm thế thì anh mới ngại Tô Dục mà không thể ra tay với cô. Liên Thành Nhã Trí khẽ véo chiếc cằm nhọn như cằm của một con hồ ly của Dung Nhan, hờ hững hỏi, “Cô muốn ở bên Tô Dục đến thế à? Cô thiếu đàn ông tới mức ấy sao?” Trên mặt anh không hề để lộ chút giận dữ nào nhưng lại khiến Dung Nhan thấy lạnh cả sống lưng. Tuy vậy, cô vẫn biết lần này bản thân không thể chịu thua. Dung Nhan nhún vai, giơ lên ngón trỏ, lúc lắc trước mắt Liên Thành Nhã Trí: “Anh nói sai rồi, tôi không thiếu đàn ông, tôi chỉ thiếu tiền thôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡