Chương 62
62: Tôi thiếu tiền (4) “Tôi không thiếu đàn ông, tôi chỉ thiếu tiền!” Một câu nói bằng phẳng, không hề do dự. Cũng chỉ có loại phụ nữ như Dung Nhan mới dám nói thẳng ra như vậy, nói mà không hề cố kỵ. Ngay từ lúc bắt đầu, cô đã dứt khoát nói cho Liên Thành Nhã Trí biết thứ cô cần chưa bao giờ là người mà chỉ là tiền. Vậy nên, mặc kệ là Liên Thành Nhã Trí hay là Tô Dục thì chỉ cần đưa tiền thì sẽ đều trở thành “kim chủ” ở trước mắt cô. Cô nói cứ như người ta ăn cơm vậy, cơm thì lúc nào cũng chỉ có một vị, cũng đều chỉ là vì no bụng nên không cần phân biệt loại gạo gì, sản xuất ở đâu… Không biết vì sao, sau khi nghe câu nói này của cô, Liên Thành Nhã Trí lại thấy thoải mái hơn một chút. Dung Nhan không phải vì Tô Dục, không phải vì coi trọng người đàn ông khác, suy nghĩ này vừa xuất hiện trong lòng lập tức khiến tâm trạng bực bội của anh mấy ngày nay tốt hơn một chút. Liên Thành Nhã Trí thả cằm Dung Nhan ra, vuốt ve cần cổ mảnh khảnh của cô: “Sao thế? Chẳng lẽ tiền tôi cho cô không đủ?” Dung Nhan cố gắng hết sức không để ý tới cảm giác run rẩy mà bàn tay của Liên Thành Nhã Tri mang tới. Cô cười khúc khích, nói theo kiểu thản nhiên như không: “ Anh Liên Thành, anh buồn cười thật đấy. Không phải tiền anh cho không đủ mà là chẳng có ai chê tiền nhiều cả.” “Cô đúng là loại phụ nữ có tiền như mạng mà.” “Chẳng phải anh đã biết điều này từ sớm sao? Tôi cũng đã nói từ trước là tôi chẳng thích gì cả, tôi chỉ thích tiền…” Liên Thành Nhã Trí nhìn cái miệng không ngừng lải nhải của Dung Nhan thì bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ chướng mắt, anh không muốn nghe mấy lời mà anh không muốn nghe từ miệng cô. Liên Thành Nhã Trí cúi người định hôn Dung Nhan, không ngờ cô lại vươn một ngón tay đặt lên môi anh trước. “Haiz, anh Liên Thành, bây giờ tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả, anh làm thế này không hay đâu.” Nếu đã không có mối quan hệ kia trói buộc, Dung Nhan chỉ cần xoay người là có thể vứt Liên Thành Nhã Trí khỏi đầu rồi. Vì câu này mà Liên Thành Nhã Trí bỗng tức điên, khuôn mặt vừa mới ôn hòa lập tức sa sầm lại: “Mới bao lâu mà đã có mới nới cũ rồi?” Dung Nhan nhún vai, có mới nới cũ? Câu này của anh đang nói ai chứ? Buồn cười thật đấy. Cô chìa ngón tay bắt đầu tính toán: “Ban đầu, mối quan hệ của chúng ta là mối quan hệ hai bên đều có lợi, tôi lấy tiền, anh lấy người tôi, cực kỳ sòng phẳng, chẳng ai nợ ai cả. Nhưng giờ anh nói như vậy khiến tôi nghe không lọt tai chút nào. Tôi có nợ gì anh đâu, hơn nữa nếu nói về chuyện có mới nới cũ thì tôi thấy hai chúng ta cũng sàn sàn nhau.” Liên Thành Nhã Trí xem nhẹ việc lòng mình vừa nhói lên một cách khác thường, anh châm chọc: “Người ta thường nói kỹ nữ vô tình, con hát vô nghĩa, đến giờ gặp cô tôi mới biết được người ta nói đúng.” Dung Nhan chẳng hề tức giận mà ngược lại còn cười ngọt ngào với anh: “Anh Liên Thành quá khen rồi, tôi toàn học từ anh đấy.” Lúc mình yêu cầu người khác có tình có nghĩa thì bản thân phải là người trả giá trước, trên đời này chưa bao giờ có chuyện đơn phương trả giá cả. Nếu đã không nỡ lấy tim mình ra thì dựa vào cái gì mà đòi chân tình của người khác? Đối với hai chữ “chân tình” này, từ trước tới giờ Dung Nhan chỉ có hai chữ - không có. Cô may mắn được sống lại một lần nên cái gọi là “chân tình” này đã sớm bị chó ăn mất rồi. “Dung Nhan…” Hai chữ này gần như được thoát ra từ hai khẽ răng của Liên Thành Nhã Trí. Đây thực sự là lần đầu tiên có người có thể khiến anh tức giận tới mức không thể kiềm chế, tức giận tới mức muốn giết cô để giải hận.