Chương 68
68: Anh thả tôi xuống đi Sau khi Mạnh Đại Đại bị quăng ra ngoài anh ta mới xuất hiện, lúc ấy Dung Nhan cho rằng anh ta trốn ở một bên xem trộm, nhưng mà… có lẽ, có lẽ anh ta căn bản không ở đó? Chẳng lẽ chuyện Liên Thành Nhã Trí bị tập kích có liên quan đến Tô Dục? Nếu thật sự có liên quan, như vậy từ lúc đầu Tô Dục tìm cô có lẽ mục đích của anh ta là lấy được sự chú ý của Liên Thành Nhã Trí. Lợi dụng! Dung Nhan thầm chửi trong lòng, bảo sao mà hôm nay Tô Dục luôn kéo cô đi khiêu khích Liên Thành Nhã Trí, thì ra là muốn lợi dụng cô để dời sự chú ý của Liên Thành Nhã Trí. Liên Thành Nhã Trí nhẹ nhàng hôn chỗ anh vừa cắn, vươn đầu lưỡi liếm một chút giống như che chở bảo bối quý giá, anh cảm giác được sức lực của Dung Nhan dần dần bị rút đi, cô xụi lơ trong ngực anh, sau đó mới nói: “Cô cho rằng hôm nay ở hội trường, anh ta rời khỏi đó một lúc để làm gì? Cô cho rằng anh ta giống tôi mà chạy đi tìm phụ nữ à?” Dung Nhan vặn vẹo người một chút: “Vậy cũng không liên quan gì đến tôi, Tô Dục đi đâu, có ân oán gì với anh… tôi không hứng thú chút nào, tôi chỉ hứng thú với ai cho tôi tiền.” Liên Thành Nhã Trí tức giận cắn lên cổ Dung Nhan rồi hôn cô ba cái liên tiếp mới buông ra, “Đúng là “bạch nhãn lang” mà, mất công vừa rồi tôi bảo vệ cô như vậy.” Bây giờ, trước sự trêu chọc một cách cố tình của Liên Thành Nhã Trí, Dung Nhan đã mềm nhũn, hơi thở của cô có chút gấp gáp, cô dựa vào ngực Liên Thành Nhã Trí, khẽ cắn lên đầu lưỡi, đau đớn làm cô tỉnh táo lại, cô châm chọc: “Bảo vệ? Anh Liên Thành, anh đừng quên, nếu không phải anh thì tôi chắc chắn sẽ không bị cuốn vào chuyện nguy hiểm này, bây giờ tôi phải về nhà của tôi, mong anh Liên Thành buông tay.” Liên Thành Nhã Trí ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Dung Nhan, ánh mắt mềm mại, sáng đến lạ, đồng thời… lại sâu không lường được. Giờ phút này anh đã thay đổi, anh không còn là Liên Thành Nhã Trí khát máu nữa mà biến thành một người vẫn luôn bình tĩnh thong dong. Tuy nhiên ngoài vẻ bình tĩnh ấy còn mang theo ham muốn chiếm hữu bá đạo. Anh nhéo cằm Dung Nhan, cười như không, nói: “Buông tay? Khả năng này không lớn, cô quên à? Tôi thích thay lòng đổi dạ, mặc kệ cô nói cái gì thì cô đừng mong rời khỏi chỗ này.” Dung Nhan vừa nghe thấy vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi: “Anh muốn làm cái gì?” Không xong rồi, chẳng lẽ anh tính giết người diệt khẩu sao? Liên Thành Nhã Trí đột nhiên khiêng Dung Nhan lên vai, đánh một cái lên mông của cô, sau đó cố ý trêu chọc cô: “Giống như cô nghĩ vậy, cô biết nhiều bí mật của tôi như vậy, có phải chúng ta nên nói chuyện đàng hoàng một chút hay không?” Dung Nhan giãy dụa, thét lớn: “Tôi không có chuyện gì để nói với anh, đồ trứng thối, anh thả tôi xuống.” Ngày mai cô còn phải đi đấy, cô không muốn chết ở chỗ này! Liên Thành Nhã Trí thản nhiên khiêng Dung Nhan vào thang máy: “Sao chúng ta lại không có gì để nói chứ? Không bằng chúng ta nói chuyện… giết người diệt khẩu, như thế nào?” … Mười phút sau, Liên Thành Nhã Trí mở cửa phòng xa hoa ở tầng cao nhất của toà nhà The Empire A. Căn phòng này chứa quá nhiều ký ức của Dung Nhan, đây là nơi cô bắt đầu quan hệ bao nuôi với Liên Thành Nhã, cũng là nơi cô không muốn đến nhất.