Chương 67
67: Cô muốn đi tìm chết sao? Trong mắt anh ta, chủ của anh ta có thể làm được bất kỳ chuyện gì, cho nên việc đi tìm tình nhân cũ là Dung Nhan cũng không có gì ghê gớm. Liên Thành Nhã Trí ném súng trong tay cho thư ký Chu, nói: “Xử lý thi thể cho tốt.” Thư ký Chu nhanh chóng bắt được súng, “Rõ, thưa cậu.” Sau khi nói xong anh ta mới dám liếc mắt nhìn mu bàn tay của Liên Thành Nhã Trí một cái, trên miệng vết thương của anh vẫn còn dính máu. “Cậu Nhã, cậu bị thương rồi, cậu nên đến bệnh viện trước đi ạ.” Liên Thành Nhã Trí nhìn vết thương trên mu bàn tay một cái, không thèm để ý chút nào, “Vết thương nhỏ này… anh không cần lo, xử lý tốt chỗ này và bên phòng đấu giá là được.” “Rõ…” Thư ký Chu gật đầu sau đó gọi điện thoại gọi thêm người đến đây giúp đỡ. Dung Nhan thấy không bắn nhau nữa, hơn nữa người của Liên Thành Nhã Trí cũng đã tới nên chắc đã không còn nguy hiểm gì, vì thế cô nói: “Vừa rồi cảm ơn anh Liên Thành, sắc trời đã tối, tôi không quấy rầy nữa, tạm biệt.” Nói xong Dung Nhan liền xoay người muốn đi, vừa đi được một bước thì cổ tay phải bị một bàn tay to nắm lấy rồi bàn tay đó kéo giật một cái về sau. Dung Nhan lùi về phía sau hai bước, người đụng ngay vào vùng ngực rộng của Liên Thành Nhã Trí. Cánh tay anh ôm chặt eo thon của cô, cằm đặt trên bả vai cô, giọng hơi khàn, khẽ nói: “Gấp cái gì? Chẳng phải vừa rồi tôi có nói cho cô biết hàng trữ của tôi trong tháng này còn bao nhiêu sao? Cô chưa biết thì sao có thể đi được?” Dung Nhan biết không tránh được vì thế cô cũng không giãy dụa, dựa vào trong ngực anh, lười biếng nói: “Anh Liên Thành, không phải lúc nào cũng nói đùa được đâu, bây giờ tôi và anh không có quan hệ gì hết, một tháng trước chúng ta đã cắt đứt quan hệ rồi.” “Sao nào, cô muốn đi tìm Tô Dục?” Cánh tay của Liên Thành Nhã Trí ôm eo Dung Nhan dùng sức lớn hơn, cứ như muốn bẻ gãy eo cô vậy. Dung Nhan cảm thấy khó thở, cô thầm hỏi thăm tám đời của Liên Thành Nhã Trí một lần. Cô dứt khoát trực tiếp chọc giận anh, “Đương nhiên, chẳng lẽ tôi vứt bỏ kim chủ hiện tại của tôi tới tìm người cũ không đáng tin như anh sao?” Liên Thành Nhã Trí há mồm cắn vai Dung Nhan, đau đớn làm cô hét lên: “Liên Thành Nhã Trí, anh cầm tinh con chó sao?” Lúc miệng Dung Nhan hét lên bốn chữ “Liên Thành Nhã Trí” khiến anh ngây người. Bởi vì anh đột nhiên phát hiện mấy tháng quen biết Dung Nhan này cô vẫn luôn khách khí xa cách gọi anh là “anh Liên Thành”, đây là lần đầu tiên Dung Nhan gọi cả tên lẫn họ của anh trước mặt anh. Liên Thành Nhã Trí tăng lớn sức ở ở tay, bây giờ anh đang tức giận, rất tức giận, bởi vì Dung Nhan khách khí xa cách là sự lạnh nhạt lớn nhất của cô. Mấy tháng qua, cho dù là có mấy chục lần thân mật về thể xác thì trước nay cô đều khống chế, bình tĩnh đến đáng sợ, Liên Thành Nhã Trí hối hận, vì sao trước đây anh chưa từng phát hiện? Trong lòng Liên Thành Nhã Trí có lửa giận, anh đột nhiên xoay Dung Nhan lại, nhéo cô: “Hừ, tìm anh ta? Cô muốn tìm chết sao?” Cơ thể Dung Nhan khẽ run, “Anh có ý gì?” Liên Thành Nhã Trí nói làm cô không khỏi nhớ tới hôm nay lúc cô thu thập Mạnh Đại Đại thì cô không thấy anh ta đâu cả.