Nghe vậy, Diệp Miên càng thêm tức giận “Họ thật sự không biết xấu hổ đến mức muốn cắt đứt quan hệ với cậu sao? Đừng quên trước đây nhà họ Nguyễn không có thế lực như bây giờ, tất cả đều nhờ cậu mà có ”
Nguyễn Lệ chống tay lên bàn đứng dậy, định bước ra ngoài. Diệp Miên không kịp ngăn cản, chỉ đành chạy theo, “Cậu đi đâu thế?”
Ở giữa sảnh, có một ban nhạc đang được biểu diễn. Nguyễn Lệ say rượu, lảo đảo đi lên sân khấu, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh cây đàn piano.
“Tôi muốn chơi đàn, nhường chỗ cho tôi đi.” Cô hô lớn.
Ngón tay thon dài của cô dừng lại trên các phím đen trắng. Dù đang say, nhưng mọi người vẫn nhận ra cô chơi đàn rất thuần thục, người trong nghề nghe qua cũng biết chắc hẳn cô đã học đàn từ rất lâụ
“Cậu định chơi gì vậy?” Diệp Miên đứng bên cạnh, vừa uống rượu vừa chăm chú nhìn.
Hoa Yến có quy định nghiêm ngặt dành cho khách VIP, nên không cần lo lắng về việc paparazzi trà trộn vào. Diệp Miên đơn giản chỉ muốn bồi Nguyễn Lệ điên cuồng một chút.
Cùng lúc đó, ở tầng trên, ba người đàn ông đứng bên cửa sổ lớn, quan sát sảnh chính bên dưới.
“Mấy năm không trở về, Hoa Yến có phải đã thay đổi rất nhiều không, tam ca?” Thời Tuân dáng vẻ lười biếng hỏi người đàn ông ngồi bên cạnh.
“Hoa Yến vẫn vậy thôi, cậu còn hỏi câu đó có phải đã uống say rồi không?” Người đàn ông bên cạnh cười nhạo Thời Tuân.
Phó Hoài Châu chỉ cầm ly rượu trong tay, ánh mắt dõi theo những ánh đèn lấp lánh trong ly.
“Diệp Trạch, cậu thử mắng tôi một câu nữa xem?” Thời Tuân nhướng mày, lơ đãng nhìn xuống sảnh, chỗ bọn họ đứng là một phòng kính sát đất. “Ah.”
“Kêu cái gì.” Diệp Trạch thuận miệng hỏi.
“Em gái của cậu đang ở dưới đó."
“Có gì ngạc nhiên sao?” Diệp Trạch không mấy để tâm " Con bé tới Hoa Yến không phải là chuyện bình thường sao?"
Dù sao cũng là do anh ta đầu tư, ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì, cho nên cũng không cần quá lo lắng.
Thời Tuân liếc anh ta “Còn có tiểu tiên nữ mà người nào đó ngày ngày thương nhớ nữa, đang uống say phát điên kìa.”
“Thật hay giả vậy?” Diệp Trạch đứng dậy, nhìn xuống dưới lầụ
“Tin hay không tùy cậu, cậu cũng biết em gái cậu với cô ấy như hình với bóng.” Thời Tuân quay lại, cùng Phó Hoài Châu cười nhạo người đang thất hồn lạc phách “Nghe nói Diệp thiếu gia không lâu trước về nước, tham gia một bữa tiệc của nhà họ Nguyễn, tình cờ gặp được một cô gái, còn nói cô ấy là tiên nữ. Kết quả, khi hỏi ra thì cô ấy còn nhỏ hơn cậu ta 4 tuổi.”
Phó Hoài Châu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng sắc thái của anh có chút thay đổi khi nghe đến đoạn “nhà họ Nguyễn.”
Thời Tuân như chợt tỉnh ra, vỗ nhẹ vào đầu mình “Ôi, tôi quên mất hiện tại nhà họ Nguyễn có hai vị tiểu thư. Nhưng chắc chắn anh biết em đang nói đến ai rồi đấy.”
Phó Hoài Châu hướng xuống lầu, lơ đãng nhìn qua, rồi thấp giọng “Tôi bị cận nhưng không mù.”
Thời Tuân nói xong mới chợt nhận ra một điều “Tam ca, cái này không liên quan đến anh, là Diệp Trạch muốn giành với cháu trai của anh. Em đã dạy dỗ cậu ta rồi, nhưng ai cũng biết là cháu trai của anh không thích Nguyễn Lệ, anh không biết sao?”
Phó Hoài Châu đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, nơi cô gái đang say sưa đánh đàn. Dù say rượu nhưng kỹ thuật của cô vẫn rất thuần thục, dáng vẻ tự nhiên, như thể đó đã trở thành thói quen.
“Không quan tâm.” Phó Hoài Châu lắc lắc ly rượu trong tay, quan sát màu đỏ tươi của chất lỏng đang bao đảo, như thể đang đánh dấu thân ảnh của cô gái bên dưới lầụ
“Cũng đúng, giờ nhà họ Nguyễn có thêm một vị tiểu thư, cũng không biết hôn sự này sẽ rơi vào đầu ai.” Thời Tuân nhìn xuống dưới, vừa dứt lời thì thấy một nhóm người bước vào từ cửa chính sảnh, liền bật cười “Thật là không thể nói xấu người khác sau lưng, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo liền tới.”