Nguyễn Thư theo sau Phó Hành Xuyên bước vào, chưa kịp quan sát nơi này, đã bị hình ảnh cô gái trên sân khấu hút hồn.
“Có phải là em gái Nguyễn Lệ không?” Cô ta nhẹ nhàng nắm lấy góc áo của chàng trai bên cạnh.
Phó Hành Xuyên từ khi vào cửa đã nhận ra thân ảnh ấy. Dù hắn không thích Nguyễn Lệ, nhưng không thể phủ nhận rằng khuôn mặt của cô thuộc hàng tuyệt sắc trong các quý nữ ở Kinh Thị.
“Nguyễn Lệ, cô đang làm gì vậy?” Phó Hành Xuyên tiến lên một bước “Cô không phải vẫn luôn kiêu ngạo lắm sao?”
Nhưng cô gái trên sân khấu vẫn không để ý đến hắn.
Nguyễn Thư nhẹ giọng nói “Cô ấy uống say, chắc không phải cố ý không để ý đến anh đâụ”
Trong mắt cô hiện lên một tia khôn khéo, ngày hôm qua, cô ta định thừa dịp lúc từ nhà họ Phó trở về, muốn chụp vài bức ảnh bộ dạng chật vật của Nguyễn Lệ, định nói rằng đêm khuya cô bị người tình bỏ rơi. Nhưng không ngờ lúc đó Nguyễn Lệ lại ngồi xe của Phó Hoài Châu về nhà, hôm nay say rượu như vậy, rất có thể sẽ lại gây ra chuyện lớn.
“Cô ta còn dám không để ý đến anh sao?” Phó Hành Xuyên nghiến răng nói.
Khi âm điệu cuối cùng trên sân khấu hạ xuống, cô gái với khuôn mặt phiến hồng chống cằm nhìn xuống dưới. Ánh mắt ấy thật rực rỡ, ngay lập tức nhận ra người mới đến, cùng với hình bóng nhỏ nhắn ở phía sau, Nguyễn Lệ cười quyến rũ.
“Chính là cố ý, anh chưa nghe qua câu nói ‘bất chấp tất cả’ sao?”
Phó Hành Xuyên khẽ nhún vai, nhướng mày nhìn nàng “Có vẻ như cô đã nhận ra được sự thật rồi, biết rằng hôn sự của nhà hai nhà chúng ta sắp tiêu muốn xong rồi? Còn biết tính toán đúng lúc nữa chứ...”
“Anh nhầm rồi.” Nguyễn Lệ cắt ngang lời hắn, không thèm để tâm khi nghe những lời nói nhảm của hắn, cô nhấc làn váy bước xuống bậc thang, nghiêng đầu với vẻ mặt hồn nhiên nói “Tôi chỉ coi anh như một kẻ hết ăn rồi lại phá, chẳng lẽ anh còn muốn tôi chạy theo hứng lấy anh sao?"
“Hôn sự của hai người họ, ở Kinh Thị thật sự nổi như cồn.” Thời Tuân đứng bên cạnh Phó Hoài Châu, quan sát cảnh náo nhiệt dưới lầụ “Tam ca, có lẽ vì anh luôn ở nước ngoài nên không biết nhiều về chuyện này. Lúc Nguyễn Lệ được đưa về, đối với bên ngoài thì công bố là con ruột, nhưng trong giới thì ai cũng biết cô ấy chỉ là được nhận nuôi, nên mọi người cũng không để tâm lắm.”
“Không ai ngờ rằng khi Nguyễn Lệ mới chỉ 7 8, tuổi, lúc đó cô ấy giống như một con búp bê Tây Dương, với nụ cười ngọt ngào. Chính nhờ điều đó mà nhà họ Nguyễn đã có một bước tiến mới, Tam ca chắc hẳn cũng đã biết chuyện này rồi đúng không?.”
Phó Hoài Châu cúi đầu nhìn xuống dưới lầụ Thấy vẻ mặt khó coi đang dần mất kiên nhẫn của cháu trai, trong khi cô gái đang đứng trên bậc thang lại không tỏ ra một chút lo lắng nào.
“Có biết.” Anh gật đầu, Phó lão gia dưới gối không có đứa con gái nào, nên hồi đó mẹ anh, cũng chính là Phó lão phu nhân, đã quyết định mối hôn sự giữa hai nhà này.
Lúc đó anh đang ở nước ngoài, chỉ cho rằng nhà họ Nguyễn đang tìm cách lấy lòng mẹ anh. Thấy bà vui vẻ, anh cũng không can thiệp vào chuyện này.
Sau này, nhà họ Nguyễn tự nhiên theo dòng chảy phát triển ở Kinh Thị, nước lên thì thuyền lên, vốn dĩ cũng chỉ là một gia tộc bình thường.
“Cậu có nghĩ Phó lão phu nhân có thể chấp nhận chuyện nhà họ Nguyễn đổi người kết hôn không?” Diệp Trạch hỏi.
“Cậu chắc chắn đang hy vọng có thể đổi người lắm đúng không?” Khoé miệng Thời Tuân dương lên, mang theo nụ cười ngả ngớn “Nhưng có vẻ như cậu sẽ không được như ý muốn đâu, ai mà không biết Phó lão phu nhân có tính cách quật cường như thế nào chứ? Nếu không vừa mắt, thì dù có bay lên trời cũng sẽ không được lòng bà ấy, Tam ca chẳng phải cũng di truyền tính cách này sao?”