“Tam ca sao lại gọi Nguyễn Lệ đi lên, không phải nên gọi Phó Hành Xuyên sao?” Diệp Trạch có chút khó hiểu, vừa rồi còn ngồi yên xem người khác diễn, không biết tại sao lại đứng dậy.
“Thật không biết vị này có sức hút gì mà khiến mấy người đều mê mẩn. Hiện tại chỉ còn lại tôi và Tam ca là không bị cuốn vào.” Thời Tuân nhìn mấy người bạn nhỏ đang bị bắt được “Tam ca là trưởng bối, gọi Nguyễn Lệ như vậy là để cho cô ấy một chút mặt mũi, điều này cho thấy nhà họ Phó vẫn nhận hôn sự này với Nguyễn Lệ.”
Diệp Trạch dần hiểu ra, nhìn bóng dáng cao lớn của người đàn ông đang đứng trên bậc thang quan sát mọi người trong đại sảnh. Còn dưới lầu, cô gái từng bước tiến tới bên cạnh anh. Tự dưng hắn lại cảm thấy cặp đôi này rất xứng đôi, ít nhất còn mạnh hơn cả Phó Hành Xuyên.
“Cậu có nghĩ là Tam ca trước đây thiết kế Hoa Yến không phải là để tự khoe vẻ điển trai của mình đấy chứ?” Thời Tuân ở bên cảnh hỏi, vẻ mặt cũng có vẻ ngốc nghếch như Diệp Trạch.
“Nhưng bình thường tôi cũng vậy mà, cũng xuống lầu như thế, nhưng cũng không thấy mình đẹp trai.” Diệp Trạch đáp.
Thời Tuân im lặng “…”
Phó Hành Xuyên đi theo lên, vốn đang thấy chú nhỏ của mình đứng ở cửa, đây chính là cách giáo dưỡng của nhà họ Phó gia, mở cửa cho phụ nữ. Hắn tiến đến trước mặt Phó Hoài Châu, có chút ngại ngùng “Chú nhỏ…”
“Phanh ” Một tiếng, cánh cửa trước mặt Phó Hành Xuyên đóng sập lại, âm thanh của hắn lập tức im bặt. Cuối cùng, chính hắn phải kéo cánh cửa ra, để Nguyễn Thư cùng Diệp Miên đi vào trước. Cuối cùng, hắn chỉ còn cách đi vào sau với vẻ mặt xám xịt.
Khi cánh cửa mở ra, không gian bên trong lập tức trở nên náo nhiệt. Diệp Miên ngay lập tức đi tìm anh trai mình, nhưng lại phát hiện ánh mắt của Diệp Trạch đang không rời khỏi Nguyễn Lệ.
“Anh, thu liễm lại một chút.” Diệp Miên kéo góc áo anh trai “Cạy góc tường cũng không thể lộ liễu như vậy.”
Diệp Trạch có phần ngỡ ngàng, nhìn em gái của mình. Gần quan được ban lộc, sao hắn lại không cảm nhận được chút gì nhỉ?
“Các cậu về trước đi.” Phó Hoài Châu ra hiệu cho Diệp Trạch và Thời Tuân.
Cả hai hiểu rằng đây là việc gia đình, nên tự nhiên sẽ không ở lại lâụ Diệp Trạch lập tức dẫn theo Diệp Miên, người cũng đang say rượu, đi xuống lầụ
Diệp Miên còn duỗi tay kéo lấy cô gái đang ngồi bên cạnh Phó Hoài Châu, nói “Lệ Chi, lần sau tiếp tục uống nhé, yêu cậu ”
Căn phòng giờ chỉ còn lại bốn người. Phó Hành Xuyên và Nguyễn Thư sau khi bước vào vẫn luôn đứng yên, trong khi người say rượu còn lại không thể đứng vững, không giữ lễ nghi, liền tựa người thoải mái trên ghế sô pha tìm điểm tựa.
“Áo khoác đâu?” Phó Hoài Châu nhìn vết rượu vang đỏ loang lổ trên váy của Nguyễn Lệ, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía thủ phạm gây ra.
Nhưng mà, hôm này Phó Hành Xuyên lại không mặc áo khoác, chỉ khoác một chiếc áo thun đen mỏng manh, trông rất phóng khoáng, và có phần bất cần. Phó Hoài Châu khẽ nhíu mày, giọng điệu có phần không hài lòng “Nhìn xem, còn ra cái thể thống gì không.”
Phó Hành Xuyên ngoan ngoãn bị chú mình giáo huấn.
Nguyễn Thư đứng bên cạnh, vốn không dám nói nhiều trước mặt Phó Hoài Châu, chỉ nghĩ rằng anh đang giáo huấn Phó Hành Xuyên như thường lệ. Nhưng khi cô ta giương mắt lên, lại bất ngờ nhìn thấy Phó Hoài Châu tùy tiện cầm chiếc áo khoác tây trang màu đen trên ghế, nhẹ nhàng đặt vào tay Nguyễn Lệ.
Ánh mắt của Nguyễn Thư thoáng hiện lên tia không cam lòng. Tại sao, chỉ mới gặp Phó Hoài Châu lần đầu hôm qua, Nguyễn Lệ đã được đối xử đặc biệt như vậy? Rõ ràng cô ta mới chính là con gái ruột của nhà họ Nguyễn