⬅ Trước Tiếp ➡
“Chú không quan tâm cháu nghĩ gì, chỉ cần hai nhà không thay đổi hôn ước, thì vị hôn thê của cháu vẫn là Nguyễn Lệ.” Phó Hoài Châu lạnh lùng nói, giọng điệu vững vàng “Trước mặt mọi người, cháu nói vị hôn thê của mình không bằng người khác, cháu nghĩ điều đó là đúng sao?”
“Nhưng là cô ta khıêu khích cháu trước mà,” Phó Hành Xuyên nhỏ giọng nói, không giấu được sự oán trách.
“Vì sao cô ấy lại khıêu khích cháu? Đêm khuya cháu lại dẫn người nhà của vị hôn thê ra ngoài uống rượu, cháu nghĩ mình không sai sao?” Phó Hoài Châu nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn bạch ngọc trên ngón tay cái, giọng nói không to nhưng đầy uy lực. Ánh mắt anh dừng lại ở cô gái vẫn đứng nép sau lưng Phó Hành Xuyên. “Còn về Nguyễn đại tiểu thư, nhà họ Phó chúng tôi không có quyền can thiệp vào việc của cô, nhưng đi lại đêm khuya cần chú ý an toàn, bây giờ tôi sẽ sắp xếp người đưa cô về.”
Nguyễn Thư liếc nhìn Phó Hành Xuyên bằng ánh mắt yếu ớt. Kể từ khi cô ta trở về nhà họ Nguyễn, nhất là khi thấy Phó Hành Xuyên không có chút tình cảm nào với Nguyễn Lệ, cô ta lại càng quyết tâm phải giành lấy hôn sự này.
“Để cháu đưa cô ấy về.” Phó Hành Xuyên dũng cảm lên tiếng “Dù sao cũng là cháu dẫn cô ấy đến đây.”
“Giờ cháu mới nghĩ đến trách nhiệm à? Còn vị hôn thê của cháu thì ai sẽ đưa về?” Phó Hoài Châu thể hiện rõ sự tức giận. Nói nhiều như vậy một chút tác dụng cũng không có, chỉ làm không khí trở nên căng thẳng hơn.
“Không phải còn có chú nhỏ sao?” Phó Hành Xuyên nhỏ giọng nói “Nguyễn Thư… cô ấy sợ người lạ, còn Nguyễn Lệ thì đã quen thuộc với Kinh Thị và nhà họ Phó, ai đưa cô ta về cũng như nhau cả thôi.”
“Cháu thật sự rất bướng bỉnh.” Phó Hoài Châu lạnh lùng đáp. Anh đối với người cũng không có ý kiến gì, nhưng hôn sự của ai thì người đó phải có trách nhiệm, không thể cứ mập mờ như vậy.
“Cháu nếu có bản lĩnh, hãy trực tiếp nói với ông nội về việc đổi hôn sự ấy. Nếu không dám làm thì đừng có mà bày ra cái bộ dạng lắc lư như vậy.” Phó Hoài Châu đứng dậy khỏi ghế sô pha. Thân hình anh có chút cao hơn Phó Hành Xuyên, mang theo vẻ trưởng thành lạnh lùng. Anh ra hiệu cho người bên ngoài vào nâng cô gái đang tựa mình trên ghế.
Khi quay người đi ra ngoài, anh để lại một câu
“Hôm nay có thể thay cháu đưa cô ấy về, nhưng sau này cũng có thể sao? Hãy tự mình nghĩ kỹ đi.”
“Còn chưa tỉnh à?” Phó Hoài Châu nhìn cô gái đang được người phục vụ đỡ.
Gió đêm nhẹ nhàng mơn trớn trên gương mặt, Nguyễn Lệ mệt mỏi mở mắt. Rượu phát huy tác dụng chậm, khiến cô cảm thấy choáng váng. Cô run rẩy, được người phục vụ đỡ ngồi vào trong xe.
“Sẽ không phun ra xe của chú đâụ” Nguyễn Lệ ghé vào cửa sổ xe, gió thổi khiến cô cảm thấy khó chịụ Tóc dài của cô bay lên, từ đầu đến chân, từng lọn tóc đều đen nhánh, mềm mượt như tơ lụa.
Phó Hoài Châu giơ tay ngăn những sợi tóc bay vào mặt mình. Những lọn tóc mềm mại lướt qua các ngón tay của anh, mang lại cảm giác hơi ngứa.
Hắn nhíu mày, hơi nghiêng người để đóng cửa sổ xe lại cho cô gái bên cạnh.
Nguyễn Lệ chu môi, nghĩ rằng mình đã ở bên người này còn không được tự do hóng gió, không biết sau này anh ta có con, có phải hay không con anh ta sẽ bị mất đi niềm vui tuổi thơ, toàn đánh mất niềm vui tuổi thơ, biến thành một tiểu già nua.
Khi nhận ra mình đang suy nghĩ quá xa, Nguyễn Lệ thu hồi ánh mắt, nhìn xuống bên trong xe. Chiếc xe này không giống chiếc lần trước đưa cô về nhà họ Nguyễn m, nhưng nhìn chung cũng là một chiếc xe thương vụ tạm ổn.
Phó Hoài Châu nhìn thấy biểu cảm như một con thú nhỏ lông xù, đang ngó nghiêng xung quanh trong xe. Cô lúc thì tò mò, lúc thì chu môi, như thể muốn thể hiện tất cả cảm xúc của mình ra mặt.
“Thích sao?” Anh hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡