Chương 20
“ Mạn Hương, thời gian qua...cảm ơn chị, đồ ăn chị nấu thật sự....thật sự rất ngon, sau này chị hãy nấu mỗi ngày được không dù em đang ở đâụ..cũng sẽ trở về ăn, được không?“
Dù là địa phủ hay thiên đường chỉ cần là Mạn Hương nấu ăn cô chắc chắn cũng sẽ trở về ăn mỗi ngày, cô không muốn vương vấn nơi này nhưng đồ ăn của Mạn Hương nấu cô không đành bỏ lỡ dù có chết cô cũng muốn được ăn hằng ngày.
Vote Vote Vote
============================================================
Cố Lưu Ly ho lên từng cơn dữ dội, nằm trong lòng Mạn Hương cô nhớ lại từng hình ảnh cùng kỷ niệm giữa hai người với nhau, tình thân giữa Mạn Hương và Cố Lưu Ly còn hơn cả chị em ruột trong nhà, năm đó Hoắc Kiến Quân tối ngày đi công tác, anh ta trong đầu chỉ có mỗi công việc hoàn toàn không mấy để tâm đến Cố Lưu Ly thời gian đó cô thấy cô đơn vô cùng ngày đêm dùng mấy thứ thuốc đó để bầu bạn với chính mình đến một ngày Mạn Hương xuất hiện được Cố Lưu Ly cứu mạng từ đó hai người xem nhau là chị em thân thích, so với tình cảm nhiều năm với Hoắc Kiến Quân thì tình chị em với Mạn Hương đói với cô còn quan trọng hơn gấp nhiều lần, Mạn Hương cho cô một cảm giác tin tưởng tuyệt đối vậy nên mọi bí mật của Lưu Ly cũng chỉ có một mình Mạn Hương biết.
“ Lưu Ly, em đừng nói bậy,...em sẽ không sao, sau này chị sẽ mỗi ngày nấu cho em ăn chúng ta sẽ cùng nhau ăn, Lưu Ly, em gắng một chút, chị sẽ xin Vương chủ sẽ mang thuốc đến cho em ngay “
Cố Lưu Ly ngăn không cho Mạn Hương quay đầu, cô nắm chặt tay Mạn Hương lắc đầu, cô hiểu rõ tình hình của mình dù Mộ Khiếu Thành có cho phép Mạn Hương đi lấy thuốc thì cũng Cố Lưu Ly cũng không kịp uống, biệt phủ này cách nhà cô hơn 30 cây số, dù Mạn Hương có là thần tốc độ cũng không chạy kịp về nhà để lấy thuốc cho cô.
Cố Lưu Ly chầm chậm móc tay vào túi lấy ra sợi dây chuyền mặt hình sư tử, cô nuốt xuống cơn buồn nôn trong miệng mình, mùi tanh tưởi của máu ngập tràn trong cuốn họng xộc lên mũi cô, Cố Lưu Ly nhăn nhó, nhắm nghiền mắt đưa sợi dây chuyền vào tay Mạn Hương.
“ Mạn Hương, cái này...cái này chị giữ thay em nếu có ai....có ai đăng tin tìm kiếm thì hãy trả lại cho người ta,...nhớ trả lại cho người ta nếu không có ai tìm thì hãy thay em giữ cho kỹ, được không? “
Phụt
Một bãi máu đen từ trong miệng cô phun ra bay cao lên không trung rồi rơi xuống đất, Cố Lưu Ly bấu chặt ngực mình cô giãy giụa, lăn lốc trên mặt đất, cảm giác hư bị hàng ngàn con ấu trùng đang vui mừng gặm nhắm nội tạng mình, Cố Lưu Ly còn đang đấu tranh với nỗi sống dở chết dở của mình thì Mạn Hương cầm sợi dây chuyền trên tay mặt đơ ra khó hiểu nhìn thật lâu rồi cất cao giọng nới với lên
“ Là ấn sư,...Vương chủ là ấn sư của anh “
Mộ Khiếu Thành đập tay vào tay vịn của ghế đứng mạnh dậy, anh cuối cùng cũng thoát ra khỏi màn đêm u tối, xua mạnh chiếc rèm sang một bên hừng hực đi ra Sở Dao cùng Lang Tử cũng ba chân bốn cẳng theo sát sau đuôi.
Người ta nói nhìn thấy ấn sư chính là nhìn thấy Vương chủ của Thái Sơn Vương, lập tức hàng chục con người cúi gầm đầu, đồng thanh cất giọng
“ Bái kiến Vương chủ “