⬅ Trước Tiếp ➡

Mộ Khiếu Thành giật ấn sư khỏi tay Mạn Hương rồi dùng ánh mắt ngờ vực nhìn đến Cố Lưu Ly đang đau đớn ngay dưới chân mình, gương mặt cô rủ một lớp tóc đen dài khiến người đàn ông khó chịu vì không thể nhìn rõ được mặt cô.
Mạn Hương cũng không khỏi nghi ngờ nhưng nhìn Cố Lưu Ly càng lúc càng trở nên người không ra người ma không ra ma liền mặc kệ đi những suy nghĩ dư thừa trong đầu, ôm lấy Lưu Ly cơ thể người phụ nữ phút chốc đã lạnh ngắt, màu da cũng thâm đen đáng sợ thứ khiến Mạn Hương càng thêm kinh sợ vô cùng chính là việc Lưu Ly không ngừng ói ra máu độc, cả gương mặt nhỏ cũng dính đầy máu, bây giờ nhìn cô thảm hại vô cùng người không biết còn tưởng cô là quỷ, thật sự nhìn không ra dáng vẻ của một người phụ nữ bình thường nữa.
“ Mạn Hương, em đau quá,...Mạn Hương làm ơn đánh chết em đi, em không chịu nỗi nữa,...Mạn Hương giết em đi,...em đau ". Truyện Ngược
“ Đừng nói bậy, Lưu Ly em sẽ không sao,...chị không để em xảy ra chuyện gì đâu mà,...Lưu Ly em đợi chị một lát được không?,..em gắng thêm một chút “
Mạn Hương ôm lấy đôi chân của Mộ Khiếu Thành, bỏ hết mọi sự tôn nghiêm, tự trọng cầu xin anh
“ Vương chủ, tôi xin anh tôi phải lấy được thuốc cho Lưu Ly,...tôi xin anh cho phép tôi rời đi được không,...Vương chủ cầu xin anh “
“ Đi đi,...đi nhanh cho tôi “
Mộ Khiếu Thành gào lên đôi mắt lửa trừng lên dữ tợn, Mạn Hương cùng một vài tên vệ sĩ cúi đầu chạy đi như bay, Cố Lưu Ly đưa mắt nhìn theo bóng lưng Mạn Hương muốn mở miệng ngăn cản nhưng bây giờ đến cả thở cũng không thở nổi, trong giây phút sinh tử Lưu Ly đưa mắt nhìn đến Hoắc Kiến Quân đang ôm Tinh Nhã khóc thảm đằng kia, đau đớn chồng chất đau đớn, ai mà không đau khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu ôm một người khác, cô cũng đang đau cũng đang rất cần được anh ôm lấy mà, tại sao người được yêu không phải là cô.
Thời gian qua có phải là cô đã làm gì sai rồi không, là từ lúc nào Hoắc Kiến Quân không yêu cô nữa cô cũng không biết, tình yêu này của cô đã trọn vẹn dành cho anh ta nên ngay cả khi người mình yêu không yêu mình nữa cũng không nhận ra được.
Giây phút trước khi Cố Lưu Ly ngất đi vẫn giữ chấp niệm gọi tên anh ta
“ Kiến Quân “
...
Cố Lưu Ly nằm trên giường trong một căn phòng lớn điều khiến ai cũng trầm trồ là đây chính là phòng của Mộ Khiếu Thành từ trước đến đây ngay cả Lang Tử ngày đêm đi theo bên cạnh anh còn chưa được một lần bước chân vào nơi này, quan trọng là phụ nữ thì càng không được phép bước vào căn phòng này của anh vậy mà những gì bọn họ vừa chứng kiến liền khiến bọn người ngơ ngác mãi không dứt ra được.
Mộ Khiếu Thành đã tự tay bế cô lên còn đặt biệt để Cố Lưu Ly nằm trên giường của mình, người đàn ông giứ nét lãnh khốc ngồi ở bộ ghế gỗ lớn gần lang can phòng, ngay bên ngoài cửa Lang Tử cùng Sở Dao và ba người đứng đầu của ba gia tộc lớn đang nghiêm nghị đứng hai bên cánh cửa phòng, không khí ngột ngạt bức bối đến rợn người.


⬅ Trước Tiếp ➡