⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể anh chỉ muốn quan tâm… hoặc đơn giản là muốn được ở gần cô nhiều hơn.
Cô lắc đầu xua mấy ý nghĩ lẫn lộn, rồi bước vội xuống cầu thang.
Chiếc xe màu đen quen thuộc đỗ cách ký túc xá nữ khoảng ba mươi mét, không quá gần để gây chú ý, nhưng cũng không quá xa để khiến cô phải chờ đợi.
Dương Thành Nam đứng tựa vào cửa xe, áo sơ mi trắng và chiếc đồng hồ đe0 tay tối màu làm anh trông như bước ra từ một khung ảnh quảng cáo.
Cô bước lại, gương mặt vẫn còn chút mệt vì ngủ không đủ giấc.
“Anh định dụ em bằng đồ ăn sáng à?”
Dương Thành Nam không trả lời, chỉ mở cửa xe cho cô, đợi cô ngồi vào ghế phụ rồi mới vòng sang bên kia.
Xe lăn bánh êm ru trên con đường còn ướt sương.
Bên ngoài, hàng cây hai bên còn chưa thức hẳn, mọi thứ như chậm lại tɾong vài khoảnh khắc.
Dương Thành Nam đưa cô đến một quán ăn nhỏ nằm tɾong con hẻm yên tĩnh.
Cháo sườn, bánh quẩy nóng giòn, nước đậu nành thơ๓ nhẹ.
Mỗi món đều là thứ cô từng lỡ miệng nhắc đến một lần tɾong những cuộc trò chuyện ngắn ngủi.
“Lúc nào anh… để ý cả mấy chuyện nhỏ thế?”
“Vì anh muốn biết em cần gì, thích gì, từng lúc một.”
Cô mỉm cười, cúi mặt. Trong lòng dâng lên một dòng nước ấm lặng lẽ.
Cô chưa từng được ai yêu bằng cách lặng lẽ như thế này.
Trên đường trở về, xe chạy chậm, tiếng nhạc không lời nhẹ như gió thoảng.
Bất ngờ, Dương Thành Nam cất tiếng, giọng trầm đều
“Sau này, em đừng nên uống bia nữa.”
Khánh My quay đầu sang nhìn anh, hơi nhíu mày.
“Sao vậy? Uống chút xíu với bạn thôi mà. Có gì nghiêm trọng đâụ”
Anh không quay sang, chỉ giữ mắt nhìn đường phía trước, nhưng bàn tay cầm vô lăng siết nhẹ hơn thường lệ.
“Uống bia có hại cho sức khỏe của em.”
“Vậy thôi em không uống nữa là được.”
Xe dừng trước bãi đỗ cạnh khu ký túc.
Dương Thành Nam nghiêng người về phía cô, kéo dây an toàn giúp cô tháo ra, rồi nói nhỏ
“Chiều tan học anh đón.”
Khánh My không trả lời, chỉ khẽ gật đầụ
Anh chờ cô vào tɾong, đến khi bóng cô khuất hẳn sau hành lang, mới khởi động xe.
Buổi chiều hôm ấy, sau hai tiết giảng đường lý thuyết căng não, Khánh My và nhóm bạn đang chuẩn bị cho tiết cuối một buổi thực hành nhóm với thầy Lý.
Lớp rộn ràng hơn thường lệ vì nghe đồn hôm nay có một “đàn anh khóa trên” được mời hỗ trợ làm trợ giảng. Mọi người xì xầm đoán g͙ià đoán non.
Khánh My cũng chẳng để tâm mấy, vừa sắp sách ra vừa nói với Thùy
“Chắc lại mấy anh bên Ban học thuật thôi. Lúc trước cũng có người xuống hỗ trợ rồi.”
Nhưng khi cửa phòng mở
Dương Thành Nam áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên nửa khuỷu, dáng đi vẫn trầm ổn, ánh mắt vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
Anh chào thầy Lý bằng một cái gật đầu nhè nhẹ, rồi bước tới bàn giáo viên, không nhìn về phía ai khác.
Cả lớp lặng mất vài giây, rồi bắt đầu rộ lên những tiếng bàn tán nhỏ
“Trời ơi… đàn anh hot nhất khoa Truyền thông đó hả?”
“Sao ảnh tới đây? Đừng nói là… trợ giảng nha?”
“Ủa, rồi bồ Khánh My kìa…”
Khánh My khẽ cúi đầu, cố làm như không nghe gì, nhưng tim đập như trống.
Cô không ngờ lại gặp anh tɾong lớp mình, tɾong chính tiết học này.
Đến khi thầy Lý giới thiệu
“Hôm nay lớp mình có Dương Thành Nam, sinh viên năm hai được mời hỗ trợ nhóm thực hành. Các nhóm có thể hỏi thêm ý kiến từ bạn Nam nếu cần nhé.”
Anh khẽ cúi đầu chào, ánh mắt thoáng lướt qua Khánh My… rồi dừng lại đúng một giây.
Khánh My quay sang Thùy, cố giữ giọng bình tĩnh
“Sao ảnh lại ở đây vậy trời…”
“Chứ không phải mày biết trước hả? Ổng không nói gì với mày luôn à?”
“Không.”
Suốt tiết học, Dương Thành Nam đứng một bên, lâu lâu đi vòng qua các nhóm để nghe sinh viên trình bày.
Nhưng không ai không để ý mỗi lần nhóm của Khánh My nói, ánh mắt anh luôn dừng lại lâu hơn.
⬅ Trước Tiếp ➡