Người được gọi là Lâm đó cũng chính là Hoằng Lâm. Anh cười quyến rũ, bàn tay lập tức dò vào u cốc của cô.
“Chậc chậc! Bảo bối! Em thực hư hỏng! Anh còn chưa làm gì mà em đã ướt rồi sao?”
“Lâm! Chỉ cần nghĩ tới anh, cả người em đều nóng lên, có thể không chảy nước ra để giải nhiệt sao?” La Lệ dùng giọng nói kiều mị dụ dỗ bên tai Hoằng Lâm.
Hoằng Lâm cười to, đặt La Lệ dưới thân sau đó ra lệnh:
“Hầu hạ anh!”
La Lệ không chần chờ, lập tức nhét cự long của Hoằng Lâm vào miệng, đôi môi đỏ mọng liếm từng tấc của vật thô to kia quả là hình ảnh kích thích thị giác đến tận cùng. Một lúc sau, Hoằng Lâm bắn toàn bộ vào miệng của La Lệ, cô chẳng những không nhổ ra, hơn nữa còn ngoan ngoãn nuốt xuống sạch sẽ. Hoằng Lâm không chịu được nữa, lập tức đè La Lệ xuống . Khi anh đâm vào, cả hai cùng phát ra tiếng rên thỏa mãn.
“A…Ưm… Lâm, anh thật lớn, tuyệt quá. Mau! Dùng sức đâm em!”
“Tiểu dâm phụ! Mộ Vân Triệt không cho em ăn no sao?”
“Chỉ có anh mới làm em thỏa mãn. A… Mạnh lên chút nữa. AA”
La Lệ càng rên rỉ càng dâm đãng, cô lên cao trào hai lần, Hoằng Lâm mới bắn ra ngoài.
“Lâm! Anh làm em rất vui.”
“Em đừng quên nhiệm vụ của mình là được. Tiểu dâm phụ, em sẽ không động tâm chứ?”
“Không có! Lâm, em chỉ yêu một mình anh. Anh đừng lo, ngày mai em sẽ ăn cắp giá thầu của công ty Hoàng Kim, nhất định để cho Mộ Vân Triệt thua đến không ngóc đầu lên được. Bất quá, sao anh không để em trộm cơ mật công ty? Như vậy có thể làm cho Mộ Vân Triệt thân bại danh liệt.”
“Em không hiểu! Anh muốn nhìn cậu ta từ từ suy sụp, từ từ bị anh rút cạn máu. Cảm giác ấy thật sung sướng vô cùng.”
Hoằng Lâm không biết, sau này anh vì câu nói này mà hối hận thật lâu.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Thời gian để đọc hết một cuốn Truyện Ngôn Tình này chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều so với thời gian để sống và trải nghiệm thực tế giống như nhân vật trong Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Hôm nay là ngày đấu thầu, Mộ Vân Triệt anh khí ngời ngời đi vào hội trường, lập tức thu được ánh mắt hâm mộ lẫn ghen ghét. Cũng phải thôi, anh trẻ như vậy đã làm tổng giám đốc, lại còn là của một công ty lớn gần như có thể thâu tóm mọi việc. Làm sao có thể không gây sự chú ý? La Lệ hôm nay không đi cùng anh, cô bảo cảm thấy không khỏe, anh đành để cô ở nhà. Nhưng cái người mà anh nghĩ đáng ra nên ở nhà kia lại đang thu thập đồ đạc, gấp rút đi ra nước ngoài. Điện thoại của La Lệ vang lên, cô ta sợ toát mồ hôi, cũng may, là mẹ gọi.
“A lô mẹ à, chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi ra nước ngoài.”
“Mẹ chuẩn bị xong rồi. Nhưng Lệ Lệ, chúng ta phải bỏ Tâm Di ở lại thật sao? Mẹ sợ nó không sống nổi.”
“Mang theo con ngốc đó? Rốt cuộc mẹ nghĩ gì vậy? Nếu chúng ta bị tóm con có thể sẽ phải ngồi tù đó. Mẹ coi trọng đứa không có máu mủ với mẹ hay đứa con gái ruột của mẹ?”
“Này… Được rồi! Mẹ ra sân bay chờ con.”