⬅ Trước Tiếp ➡
La Lệ tức giận cúp máy, cô làm sao lại có người mẹ thiện lương đến mức ngu ngốc như vậy chứ? La Tâm Di là em gái của cô. Bất quá, cô và cô ta không có quan hệ gì. Cô là con riêng của mẹ. Mẹ mang cô theo khi tái giá với cha của Tâm Di. Cô hận Tâm Di, cô ta rõ ràng khi sinh ra đã bị ngốc, vì cái gì mọi hào quang lại luôn tập trung vào người của cô ta? Chính vì vậy, cho dù là Tâm Di thích gì, cô cũng giành lấy cho bằng được. Kể từ khi cha Tâm Di qua đời, nhưng chỉ để lại tài sản cho mình Tâm Di, cô lại càng hận cô ta hơn. Tâm Di ngày ngày bị cô đánh đập, chửi rủa, cho đến khi cô gặp Hoằng Lâm, Tâm Di mới thoát khỏi móng vuốt của cô. Nhưng, bây giờ, không có cô ở đây, con ngốc đó không có ai chăm sóc, nhất định cũng sẽ không tồn tại nổi. Ha ha ha. La Tâm Di, cô chờ chết dần chết mòn đi.
Kết thúc buổi đấu thầu, mặt Mộ Vân Triệt không thể đen hơn. Cả người anh tràn ngập sát khí. Hôm nay, anh chẳng những mất mấy miếng đất khi đấu giá, mà còn bị người phụ nữ của mình phản bội. Anh sủng La Lệ, cho cô ta nhà, cho cô ta tiền không phải vì yêu. Mà là vì anh đã mất đi cha mẹ, La Lệ rất biết cách cho anh ấm áp. Anh sủng cô ta, vì tham luyến chút ấm áp đó. Không ngờ cô ta lại là gián điệp thương nghiệp của Thành Đạt (Công ty của Hoằng Lâm). La Lệ! Cô được lắm! Đừng để tôi tìm được cô, bằng không, cô nhất định biết thế nào là địa ngục.
“Tổng giám đốc! Đã tra ra, cô ta còn một em gái là La Tâm Di, nhưng cô ta không yêu thương em gái của mình.” Trần thư kí báo cáo kết quả điều tra của bên thám tử
---
Anh hạ lưu
“Yêu hay không yêu liên quan gì tôi? Có quan hệ máu mủ là được. ‘Mời’ La tiểu thư đến nhà kho nhà tôi.”
“Tổng giám đốc! La Tâm Di không phải là…”
“Cậu điếc hả? Dài dòng làm gì? Bắt cô ta về đây!” Anh lạnh lùng cắt ngang.
Bây giờ, anh chỉ cần biết, những thứ liên quan đến La Lệ, dù chỉ bé như hạt bụi anh cũng phải diệt trừ cho bằng hết.
La Tâm Di sợ hãi trốn trong nhà. Hôm qua, dì bỏ cô đi, chị cũng đi mất, nhà không có ai cả. Cô đã đói từ hôm qua đến giờ rồi. Bây giờ, đột nhiên có mấy người áo đen xông vào trong nhà như muốn tìm ai đó. La Tâm Di ôm chặt con thỏ trong tay, rấm rức khóc:
“Ba! Dì! Người xấu… sợ quá! Hic, ba ơi!”
Tiếng khóc nhỏ như mèo con, bất quá vẫn làm cô bị phát hiện. Một người áo đen lập tức lôi cô ra, dùng giọng nói máy móc nói:
“La tiểu thư! Ông chủ của chúng tôi mời cô tới nhà. Cô đi theo chúng tôi!”
“Không… người xấu… đừng! Ba!” Cô oa một tiếng khóc lớn lên.
“Khóc cái gì? Thực điếc tai! Làm cô ta câm miệng cho tôi! Có mỗi một đứa con gái xử lí cũng không xong. Vô dụng!” Một giọng nói không chút độ ấm vang lên.
“Ông chủ! Có vẻ như… cô ta… không được bình thường.”
“Cái gì gọi là không bình thường?” Mộ Vân Triệt nhướng mày, hiển nhiên là đã mất hứng. “Thần kinh cô ta không được tốt, mặc kệ! Mang cô ta đi!”

⬅ Trước Tiếp ➡