⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ta không tin nổi nhìn người con gái nhỏ bé trước mắt. Chuyện gì đây? Con nhỏ nhà quê này… thế mà lại dám tát cô? Cô phát điên, lập tức giơ tay muốn đánh trả.
“Dừng tay!” Một giọng nói âm trầm vang lên làm người xung quanh run cả người.
“Anh là ai?” Cô ta có chút sợ khí thế âm lãnh của người đàn ông này, nhưng sự kiêu ngạo của một tiểu thư không cho phép cô ta tỏ ra sợ hãi.
“Là người thôi! Bất quá, là người có thể đè chết cả nhà cô.”
“Chỉ Chỉ!” Giọng của bố cô ta vang lên bên tai, sau đó một cái tát nhanh chóng giáng xuống.
“Bốp”
“Bố!” Mạc Chỉ nước mắt lưng tròng nhìn bố mình, đây là lần đầu ông đánh cô.
“Câm miệng!” Mạc Kiều quát to, sau đó lập tức nửa lôi nửa kéo cô đến trước mặt người đàn ông kia.
“Hoằng tổng! Thực xin lỗi! Là con gái tôi không biết phép tắc, mạo phạm đến ngài. Về nhà tôi nhất định dạy dỗ nó đàng hoàng. Mong ngài bỏ qua cho chúng tôi.”
“Đi đi!”
Chỉ đợi có thế, Mạc Kiều lập tức kéo con gái rời đi. La Tâm Di vẫn đứng đó, dường như mọi chuyện không hề liên quan đến mình. Sau đó, cô quay đầu… lấy dĩa ăn tiếp. Hoằng Lâm kinh ngạc, chuyện này là sao đây. Anh hắng giọng, không để ý? Tiếp tục hắng giọng, lại không để ý? Lần này, anh ho khù khụ với mục đích thu hút sự chú ý của cô. Cô quay đầu lại, tò mò hỏi:
“Anh bị cảm sao? Vậy thì nên về nhà uống thuốc, ho ở đây nước bọt văng ra sẽ làm bẩn thức ăn của tôi.” Nói xong còn bày ra biểu tình ghét bỏ.
Anh sắp phát điên rồi, còn dám chê anh bẩn?
“Cô gái, đừng quên, lúc nãy là tôi giải vây giúp cô.”
Vừa nghe anh nói xong, cô bỗng nhiên òa khóc. Anh luống cuống tay chân. Này! Cô gái này có bị gì không vậy? Anh còn chưa muốn cô ta lấy thân báo đáp mà. Bất đắc dĩ, anh ôm cô vào lòng. Cô ôm chặt lấy anh như ôm lấy cọng cỏ cứu mạng, không ngừng nói:
“Ba nói, không ai có quyền chửi ba mẹ. Nếu có người nói xấu ba mẹ, liền cho tôi đánh, ba sẽ giải quyết. Ô ô ô. Ba đi rồi, đi mất rồi, không thấy nữa. Ô ô ô. Ai giải quyết cho tôi đây?”
“Được rồi! Đừng khóc! Tôi giải quyết cho cô là được chứ gì?”
Cô ngẩng khuôn mặt tèm lem nước mắt lên, nghi hoặc hỏi:
“Anh là ba tôi sao? Sao nhìn trẻ vậy?”
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Thời gian để đọc hết một cuốn Truyện Ngôn Tình này chắc chắn sẽ ít hơn rất nhiều so với thời gian để sống và trải nghiệm thực tế giống như nhân vật trong Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Anh dở khóc dở cười. Đúng lúc đó, Mộ Vân Triệt mang khuôn mặt đen hơn than bước đến, dùng giọng nói “dịu dàng” gọi cô:
“Tâm Di! Đến đây!”
Cô ngoan ngoãn bước đến chỗ Mộ Vân Triệt, đơn giản là vì anh hứa sẽ cho cô ăn ngon. Cô còn chưa có ăn no đâu. Mộ Vân Triệt ngoài cười trong không cười nói với Hoằng Lâm:
“Cảm ơn Hoằng tổng đã chăm sóc vợ chưa cưới của tôi. Tôi chỉ mới đi một lúc mà cô ấy đã gây rắc rối cho anh.”
“Vợ chưa cưới? Theo như tôi nhớ thì ‘bạn giường’ của chúng ta ra nước ngoài rồi mà.”

⬅ Trước Tiếp ➡