⬅ Trước Tiếp ➡
“Ha ha. Hoằng tổng thật biết nói đùa. Tôi chỉ có cô vợ ngốc này thôi!”
“À! Cô ấy rất đáng yêu! Tôi thật sự không ngại “chăm sóc” cho cô ấy giúp anh đâu.”
Mùi thuốc súng nồng nặc giữa hai người đàn ông không hề ảnh hưởng đến La Tâm Di. Cô kéo cánh tay Mộ Vân Triệt, nũng nịu với anh như khi ở với ba.
“Tôi đói bụng!”
Mộ Vân Triệt cực kì vừa lòng xoa đầu cô, sau đó quăng cho Hoằng Lâm một ánh mắt khiêu khích rồi xoay người rời đi. Hoằng Lâm vẻ mặt âm trầm, cười lạnh:
“Tâm Di đúng không? Sớm muộn gì cô ấy cũng rơi vào tay tôi. Mộ Vân Triệt! Anh sẽ không đắc ý được lâu đâu!”
Mộ Vân Triệt tâm trạng vô cùng tốt, có thể làm cho tiểu tử Hoằng Lâm kia không đạt được điều mình muốn là chuyện anh thích làm nhất từ bé đến giờ. Anh vò vò đầu Tâm Di, mỉm cười:
“Ngoan lắm!”
Cô bĩu môi ghét bỏ:
“Tôi mới không phải chó con.”
Nụ cười trên môi Mộ Vân Triệt lập tức cứng đờ, anh nghiến răng nghiến lợi:
“Cô có biết bao nhiêu người muốn được tôi xoa đầu thế này mà không được không?”
“Xoa đầu cũng không thể no, tại sao lại muốn?”
“Cô… Bỏ đi!” Cô vừa giúp anh làm Hoằng Lâm bẽ mặt, anh tạm tha cho cô. “Cô không thấy tên vừa nãy rất đẹp trai sao? Sao không đi theo hắn?”
“Người đó tự nhận là ba của tôi nha! Nhưng dì bảo ba đi đến một nơi rất xa với mẹ rồi. Đẹp trai nhưng đầu óc không bình thường, tôi mới không cần đi theo anh ta.”
“Ha ha ha.” Anh ôm bụng cười như điên, Hoằng Lâm ơi Hoằng Lâm, cậu mà cũng có ngày này.
“Tôi muốn ăn cơm, ăn cơm. Tôi còn chưa có ăn no.”
“Cô là heo sao?” Anh nghiêm túc đánh giá cơ thể cô. Ừm, đường cong lả lướt, mông cong, eo thon. Có chỗ nào giống người mập sao? Vậy sao ăn nhiều như vậy?
“Không ăn lần sau sẽ không còn cơ hội. Chị từng nói tôi không xứng ăn mấy món đó.” Cô nhỏ giọng
Ngực anh bỗng dâng lên một trận chua xót. Rốt cuộc ban đầu anh thấy La Lệ tốt chỗ nào chứ? Càng lúc, anh càng cảm thấy quyết định trút giận lên cô bé này là sai trái. Rồi Mộ Vân Triệt làm ra chuyện mà chính anh cũng không ngờ. Anh hôn cô. Khi bốn phiếm môi chạm nhau, anh chỉ có một cảm giác duy nhất: mềm. Anh không hề biết môi phụ nữ cũng có thể mềm và mịn như tơ đến thế này. Khẽ tách môi cô ra, lưỡi anh lập tức luồn vào. Luôn có một giọng nói nhắc nhở anh: cô ấy là em gái La Lệ. Nhưng, giờ phút này, anh chỉ biết anh muốn hôn cô. Khi cả hai tách ra, cô thở hổn hển dựa vào người anh, oán trách:
“Tôi nói muốn ăn cơm, anh ăn miệng tôi làm gì?”
Quả nhiên, anh không nên mong chờ nhiều ở cô ngốc này. Chưa kịp nói gì thì cô đã tiếp tục:
“Lúc chị La Lệ bị ăn miệng, luôn miệng kêu thoải mái, tại sao tôi chỉ thấy nóng và khó chịu?”
“Là ai ăn miệng chị cô?” Giọng Mộ Vân Triệt lập tức trầm xuống.
“Ừm, là một người tên Lâm a. Khi chị bị ăn miệng, không ngừng la hét ‘mạnh một chút, thật lớn, thoải mái quá’.” Cô bẹp môi “Rõ ràng chị rất thoải mái, vì cái gì tôi chỉ cảm thấy cả người nóng lên?”

⬅ Trước Tiếp ➡