Chương 10
cô ấy sao?" Mục Hựu Ẩn vội vàng chuyển chủ đề.
"Giống y như đúc." Mục Hựu Ân gật đầu, cô cũng không biết mình nên an ủi người đàn ông đau khổ này như nào, đành dùng giọng điệu dịu dàng nhất nói với anh ta rằng, dù cô và Triệu Hương Nông giống hệt nhau, nhưng cô thật sự không phải cô ấy.
"Anh à, tôi nghĩ anh thật sự nhận nhầm người rồi, tôi không phải Triệu Hương Nông, tên của tôi là Mục Hựu Ân, tôi cũng không mất trí nhớ, dù trí nhớ của tôi không tốt, nhưng những chuyện thú vị trong quãng thời gian tôi trưởng thành tôi đều nhớ rõ, trước đó tôi có nói dối anh là tôi sinh ra và lớn lên ở Thổ Nhĩ Kỳ, thực ra tôi cũng là một vị khách du lịch giống anh." Bách Nguyên Tú ngẩn ngơ nhìn cô, dường như những lời của cô đối với anh như một thứ văn chương khó hiểụ Thầm thở dài một cái, Mục Hựu Ân giơ tay trái của mình lên, chiếc nhẫn bạch kim trên ngón vô danh trên tay trái cô lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Anh Bách, thân phận bây giờ của tôi là bà An, tôi với chồng tôi là thanh mai trúc mã, bốn năm trước chúng tôi đã cử hành hôn lễ ở quê nhà, tôi chỉ giống với người đó thôi, chứ tôi có thể chứng minh tôi không phải người đó." Bách Nguyên Tú lắc đầu, ngón tay anh chỉ vào khóe mắt cô, lắc đầu nói "Không đúng, Tiểu Nông nheo mắt lại cũng giống hệt cô." Đúng là một người đàn ông si tình.
Mục Hựu Ân mềm mỏng nói "Anh Bách, hay là anh đi kiểm tra một chút, nghe nói tám mươi phần trăm số người từng làm phẫu thuật khắc phục thị lực đều có những thói quen vô thức như này." "Không phải, trên đời này chỉ có mình Tiểu Nông mới làm ra được biểu cảm như vậy." Anh cố chấp nói.
Mục Hựu Ân càng thêm đau lòng cho người đàn ông ở trước mắt này, cô vỗ vai anh và nói "Anh Bách, tôi tin cuối cùng một ngày nào đó anh sẽ gặp lại cô ấy, tôi sẽ cầu nguyện thượng đế mỗi ngày để hai người sớm gặp lại nhaụ" Từ phía xa xa có vài người cảnh sát vội vàng chạy đến, phía sau mấy người cảnh sát đó là Saina, Mục Hựu Ân vẫy tay với Saina.
Chiếc nhẫn bạch kim trên ngón vô danh lấp lánh dưới ánh mặt trời, ánh sáng của chiếc nhẫn lay động trước mặt anh, khiến anh đầu óc anh quay cuồng, anh vươn tay bắt lấy bàn tay đang đung đưa đó, nhìn chủ nhân của bàn tay ấy qua khe hở của ngón tay, lần này trong mắt cô không có chút vẻ chán ghét nào.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn hết sức bình thường đó, bộ dạng có chút ngại ngùng, giọng nói ngọt ngào "Tôi rất thích chồng tôi, thích giống như anh thích Triệu Hương Nông vậy." Dường như cô cảm thấy việc khoe khoang hạnh phúc của bản thân trước mặt một người đàn ông mất người yêu là một sai lầm, vội vàng sửa lời "Anh à, anh rất đẹp trai, nếu tôi mà chưa kết hôn tôi nhất định sẽ bị anh mê hoặc." Sau khi Mục Hựu Ân nói xong câu này, liền vô thức mà nhìn khắp bốn phía, vừa rồi cô đã khen tướng mạo của người đàn ông khác, nếu để Thác Hải biết được anh nhất định sẽ trưng ra bộ mặt thối ba ngày ba đêm.
"Khụ khụ..." Mục Hựu Ân thấy hối hận vội vàng bổ sung "Ngoài chồng tôi ra thì anh là người đẹp trai thứ hai trong số những người đàn ông tôi từng gặp." Lời này nói không ngoa chút nào, An Thác Hải đúng