Chương 11
là rất đẹp trai Đẹp trai đến nỗi khiến Mục Hựu Ân ăn không ngon ngủ không yên, chỉ sợ lơ là một chút anh sẽ bị những cô ả trẻ trung hơn cô, xinh đẹp hơn cô, thân hình bốc lửa hơn cô, dẻo miệng hơn cô cướp đi mất.
Bách Nguyên Tú không vì cô bảo anh là người đàn ông đẹp trai thứ hai mà vui mừng, cũng đúng, nếu lời này do Triệu Hương Nông nói ra mới có hiệu quả.
Mục Hựu Ân có chút ngượng ngùng, sự xuất hiện của mấy người sảnh sát và Saina đã giúp cô xua tan sự lúng túng của cô.
Sau khi sánh vai đi cùng Saina mấy trăm bước Mục Hựu Ân ngoảnh đầu lại, vừa rồi lúc cô muốn rời đi người đàn ông vẫn nắm tay cô không buông, người đàn ông vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt vẫn nhìn theo cô, dường như hai người cảnh sát đang nói gì đó với anh ta, người đàn ông bất động giống pho tượng trên quảng trường.
"Mục Hựu Ân." Saina cảnh cáo cô.
Mục Hựu Ân vội vàng quay đầu lại không nhìn người đàn ông đó nữa, cô nịnh Saina là cô đã mua cho cô ấy chiếc bra hoa xinh xắn.
"Thôi khỏi " Saina hừ lạnh "Mục Hựu Ân, cậu nghe đây, về sau tôi sẽ không nghe những lời quỷ quyệt của cậu nữa đâụ" Saina và Mục Hựu Ân lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô ấy là nhà chế tác đồ thủ công, cách một khoảng thời gian cô ấy sẽ giao hàng mỹ nghệ cô ấy làm ra đến nơi đặt hàng ở Istanbul, lần này là cô lén chốn ở ghế sau xe khiến Saina đành phải đưa cô đến đây.
Điều khiến Mục Hựu Ân khó chịu là rõ ràng cô bằng tuổi Saina thế mà cô ấy lại chăm sóc cô như đứa trẻ, thế là, nhân lúc Saina không để ý cô thoát khỏi cô ấy, vừa mới thoát khỏi Saina không lâu Mục Hựu Ân đã gặp phải Bách Nguyên Tú coi cô thành Triệu Hương Nông.
Triệu Hương Nông, Mục Hựu Ân thầm nhắc lại cái tên này, cô và cô ấy thật sự giống nhau sao?
"Mục Hựu Ân, tên đàn ông vừa rồi có chuyện gì vậy?" Saina bỗng nhiên hỏi.
Thế là, Mục Hựu Ân lại nói dối Saina, đó là người đàn ông nhạt nhẽo muốn mời cô uống cà phê.
Saina dừng bước, nhìn người phụ nữ châu Á thấp hơn cô một cái đầu, đứng ở góc độ của một nhà chế tác đồ thủ công mà nhìn cô ấy, cô ấy là một tác phẩm thuần tự nhiên, đường nét mềm mại của khuôn mặt hệt như dòng nước chảy róc rách, thứ duy nhất khiến người ta cảm thấy hơi đáng tiếc chính là khuôn mặt hơi tái nhợt của cô ấy, nhưng điều này ngược lại làm nổi bật lên vẻ mong manh dễ vỡ của cô ấy.
Có lẽ, vừa rồi người đàn ông trên quảng trường thật sự bị dáng vẻ mong manh của Mục Hựu Ân thu hút?
Saina gật đầu biểu thị mình chấp nhận đáp án này, lúc này điện thoại trong túi vang lên, vừa nhìn thấy người gọi đến Saina liền cảm thấy đau đầu, An Thác Hải đã "dội bom" điện thoại cô bao nhiêu lần rồi.
Người chồng ra ngoài làm việc gọi điện về nhà kiểm tra, sau khi phát hiện anh ta không gọi được cho cô vợ liền gọi điện cho người bạn thân nhất của vợ mình.
Nhắm mắt nhận điện thoại Saina tỏ vẻ tự nhiên trả lời người đàn ông "Ừm, Mục Hựu Ân vẫn đang ngủ, đợi cô ấy ngủ trưa dậy tôi sẽ bảo cô ấy gọi điện thoại cho anh." Chiếc xe phóng như bay về nhà.
Mở cửa nhà ra, Mục Hựu Ân dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển, đồng hồ