⬅ Trước Tiếp ➡

thường.
Hơn nữa lần làm trong nhà tắm này bọn họ đã phá vỡ quy luật một tuần làm một lần, bọn họ trong nhà tắm giống như nhân viên ăn chặn của ông chủ một ngày nghỉ vậy.
Làm xong, dưới anh mắt của anh cô có chút chột dạ, dường như tâm tư của cô đã bị anh nhìn thấụ Nhớ lại đêm đó, gò má Mục Hựu Ân hơi ửng hồng, bây giờ trời vẫn chưa tối, như vậy có được không?
Dưới sự bao bọc của ba mẹ cô đơn thuần mà trưởng thành, vẫn sống theo phép tắc, làm chuyện ấy phải tắt đèn mới dám buông thả, chần chờ một lúc Mục Hựu Ân lần mò khóa áo của mình, lắp ba lắp bắp nói "A Thác, bây giờ vẫn chưa tối mà." Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khe khẽ, anh khẽ cốc nhẹ lên trán cô "Mục Hựu Ân, em nghĩ nhiều quá rồi đấy." Lúc này Mục Hựu Ân mới phát hiện An Thác Hải bảo cô cởi quần áo ra mang ý khác, áo khoác của cô màu trắng, chiếc áo trắng không may dính chút nước màu màu đỏ của Saina, vệt màu đỏ trên áo trắng khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, giống như màu của máụ Ngẩng đầu lên, khẽ dịch chân, Mục Hựu Ân liền nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của An Thác Hải, sắc mặt đó giống như màu trắng của quảng trường ở khu thành cổ, lặng ngắt nặng nề.
Mục Hựu Ân vội vàng cởi áo rồi ném sang bên cạnh.
An Thác Hải vén lọn tóc trên trán cô, nói một câu, đi tắm đi, tắm xong ăn cơm.
Sau khi tắm rửa ăn tối xong, Mục Hựu Ân liền ngoan ngoãn ngồi trên sô pha xem ti vi, cô có một tiếng đồng hồ để xem ti vi, xem xong ti vi là 8 giờ, lúc 8 giờ An Thác Hải sẽ đo huyết áp cho cô, sau đó 9 giờ đúng là thời gian cô phải lên giường đi ngủ.
8 giờ đúng, An Thác Hải cầm máy đo huyết áp ngồi xuống bên cạnh cô, Mục Hựu Ân vươn tay ra gác trên gối cát đặc biệt, ánh mắt vẫn dính chặt vào ti vi.
Ngửi mùi hương quen thuộc kia Mục Hựu Ân cong khóe miệng, An Thác Hải nhét kẹo vào miệng cô, kẹo trong miệng cô cũng là thứ đặc biệt có một không hai thuộc về Mục Hựu Ân, được làm từ táo đỏ lột vỏ thượng hạng, đến từ chuyên gia dinh dưỡng mà An Thác Hải thuê, đó là một người Tây Âu, An Thác Hải phải trả cho ông ta 10 nghìn Euro mỗi tháng, công việc của ông ta rất đơn giản chính là mỗi tháng làm ra ba mươi viên kẹo mà An Thác Hải vừa cho cô ăn.
Nếm được mùi vị quen thuộc khiến cõi lòng Mục Hựu Ân khổ sở, một ngày nào đó cô sẽ khiến An Thác Hải trở thành một người nghèo kiết xác?
Người đàn ông tốt như này chí ít cũng nên lấy được một người phụ nữ khỏe mạnh, hoạt bát, thông minh, mà ba cái kia cô đều không có.
Quay đầu qua, Mục Hựu Ân nheo mắt lại, ngắm An Thác Hải đang chú tâm đo huyết áp cho cô, người đàn ông của cô nhất định là hình thượng chàng kỵ sĩ trong giấc mộng mà mọi phụ nữ trên thế giới đều mơ thấy Chàng sống trong rừng rậm, cưỡi một chú tuấn mã màu nâu băng qua cánh đồng tuyết, mái tóc mềm mại, có đôi mắt đen láy như mắt nai, dáng người nhanh nhẹn như con báo, luôn xuất hiện trong lúc mọi người cần giúp đỡ nhất.
Cô ngắm anh một cách đắm đuối, bỗng nhiên anh ngẩng đầu lên.
Chắc hẳn anh đã nhìn thấy sự đắm say trần trụi trong đáy mắt cô, Mục Hựu Ân cúi


⬅ Trước Tiếp ➡