Chương 13
phát hiện ra cô đã mất ba mẹ.
Vụ đắm tàu ba năm trước khiến cơ thể vốn khỏe mạnh của Mục Hựu Ân trở nên yếu ớt, ngay cả tâm lý cũng trở nên bất ổn như sức khỏe của cô vậy, cô luôn mơ thấy nước biển dần nuốt chửng cô, mênh mông vô bờ, xung quanh không một bóng người, trên mặt biển là vẻ tĩnh lặng chết chóc.
Sau khi tỉnh lại, nhân viên điều tra vụ tai nạn sắp xếp cho cô một bác sĩ tâm lý, An Thác Hải cũng từ bỏ công việc kỹ sư để trở thành một thương nhân, bởi vì vợ anh cần một khoản chi tiêu rất lớn.
Có những lúc, Mục Hựu Ân luôn nghĩ cô có thể khiến An Thác Hải sạt nghiệp không, mà dường như việc mà một người không còn gì như cô có thể làm chỉ là ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng, cô vẫn không chịu được cô đơn mà lén chuồn ra ngoài chơi vào một ngày tháng tư có ánh nắng rực rỡ.
"Em xin lỗi, Thác Hải, về sau em sẽ không như vậy nữa." Cô làm nũng với anh.
Nhưng mà, hình như không thu được hiệu quả, An Thác Hải vẫn bất động như tảng đá.
"An Thác Hải." Mục Hựu Ân giậm chân.
Người trước mặt buồn bực nói "Cởi quần áo ra." Hả...
Chuyện gì thế này?
Từ trước đến nay An Thác Hải chưa từng xuất hiện tình huống này, bây giờ là ban ngày, mà hôm nay cũng không phải thứ bảy.
Vì tình hình sức khỏe của cô nên bọn họ một tuần làm một lần, chuyện này một năm nay mới có thể làm, hai năm trước được sự cho phép của bác sĩ bọn họ mới sinh hoạt vợ chồng, một năm trước thì nửa tháng một lần, lúc nào sức khỏe của cô không ổn thì trở thành một tháng một lần, nửa năm trước từ nửa tháng đổi thành mười ngày, sau đó bác sĩ lại ám thị có thể một tuần một lần.
Trên phương diện này An Thác Hải hoàn toàn nghe theo lời bác sĩ, anh rất biết kiềm chế với chuyện ấy, sự kiềm chế của An Thác Hải khiến lòng Mục Hựu Ân rất khó chịu, dù sao thì bây giờ anh đang ở độ tuổi trẻ trung, sự kiềm chế của An Thác Hải luôn khiến Mục Hựu Ân thấp thỏm trong lòng, cơ thể của cô so với những cô nàng Thổ Nhĩ Kỳ ở đây quá yếu ớt.
Mục Hựu Ân luôn nghĩ có phải mình không đủ hấp dẫn nên mới không khơi dậy được ham muốn chuyện ấy của An Thác Hải, một tháng trước sau khi nghe Saina kể rằng cô nàng và bạn trai một tối có thể làm liên tục mấy lần, Mục Hựu Ân càng thấp thỏm hơn.
Tối đó, khi cô đang tắm thì cố ý kêu to một tiếng, không ngoài dự liệu An Thác Hải lập tức xông vào, cô để anh nhìn thấy cơ thể không một mảnh vải của mình, lúc đó, thực sự biểu hiện của An Thác Hải khiến Mục Hựu Ân hơi buồn, cô không hề nhìn thấy vẻ mê loạn mà cô muốn thấy trong mắt An Thác Hải, cái cô thấy là sự lo lắng trong đôi mắt ấy, sau lo lắng là trách cứ, sau trách cứ là bất đắc dĩ, sau đó anh liền ra khỏi phòng tắm.
Lúc đó, Mục Hựu Ân xấu hổ đến nỗi muốn bật khóc, chắc chắn là do ngực cô không đủ to, mông cô không đủ cong, ánh mắt cũng không đủ ghẹo người.
Nhưng mà, sau vài phút An Thác Hải lại vào phòng tắm một lần nữa khiến tim cô dâng trào sự vui mừng, đêm đó là lần đầu tiên họ không làm trên giường, đêm hôm đó động tác An Thác Hải có vẻ mạnh bạo hơn sự cẩn thận lúc bình