Chương 19
cô thích cảm giác anh vùi trong cơ thể cô, đó là tình cảm nồng nhiệt, không phân biệt ai là ai, bọn họ quấn chặt lấy nhau, hòa tan lẫn nhau, khiến đối phương thỏa mãn.
An Thác Hải lúc ấy không giống dáng vẻ thường ngày chút nào, mang theo chút lòng hư vinh nho nhỏ và đùa giỡn cô sẽ hỏi anh hai câu lúc anh đang "về đích", giọng nói khi anh trả lời gợi cảm chết người, không chỉ gợi cảm còn có chút thẹn quá hóa giận.
"Mục Hựu Ân, em ngậm miệng lại cho anh." Thế là cô sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng lại, toàn tâm toàn ý lắng tai nghe tiếng thở hổn hển của cô và anh trong bóng tối, cô nàng xấu hổ và anh chàng ít nói cố gắng đè thấp giọng xuống, những âm thanh thay cho ngôn ngữ nguyên thủy nhất của con người, không cần thốt ra cũng có thể cảm nhận được, không cần nhiều những lời âu yếm cũng có thể có được hạnh phúc.
Lúc lên đỉnh, Mục Hựu Ân sẽ cắn chặt môi, không để mình bật ra tiếng kêu, bởi vì anh ấy sẽ lo lắng, cơ thể cô có thể tiếp nhận được anh không.
Trong lòng anh cô giống như thủy tinh dễ vỡ.
Sáng thứ sáu, trong ngực Mục Hựu Ân như có chú thỏ đang nhảy loạn, cô rất thích chiếc nến hoa hồng hình chiếc đèn ngủ mà Saina làm ra, cô muốn đặt chiếc đèn ngủ trong phòng của anh và cô, cô muốn thắp sáng chiếc đèn ngủ này vào tối mai, lá gan của cô to hơn thì trái tim cô cũng trở nên tham lam.
Cô không chỉ muốn nghe giọng nói khác thường của anh vào lúc ấy, cô còn muốn nhìn biểu cảm trên khuôn mặt anh qua ánh đèn ngủ.
Có phải ý nghĩ giấu trong đôi mắt con sói đói bụng là Chưa đủ chưa đủ vẫn chưa đủ Hey, mèo rừng bé nhỏ, ta bảo này ngươi chưa ăn cơm no à, mau chóng chuyển động thắt lưng đi.
Khụ khụ...
bên trên là trạng thái mà Saina hình dung lúc bạn trai của cô ấy muốn cô ấy.
Mục Hựu Ân cũng muốn mượn ánh đèn để ngắm An Thác Hải, xem lúc anh muốn cô trên trán có những giọt mồ hồi lấm tấm không?
Xem trong đôi mắt nai của anh có tràn ngập vẻ say đắm của cơn sóng tình?
Cô chỉ muốn nhìn thấy những điều này, những điều này đủ để cô mãn nguyện.
Nhưng...
ánh đèn của chiếc đèn ngủ hơi sáng, cô sợ đến lúc đó mình sẽ không được tự nhiên, nếu ánh đèn tối hơn một chút, mờ ảo một chút là được rồi, Saina nói với cô nếu muốn như vậy thì cần cô tự đi xác định chụp đèn.
Rối rắm hồi lâu, lúc An Thác Hải muốn ra ngoài Mục Hựu Ân nhét một mảnh giấy vào tay anh, trong mảnh giấy viết kích cỡ, độ sáng của chụp đèn cô muốn.
"Muốn cái này làm gì?" An Thác Hải hỏi.
"Em đã mua một chiếc đèn ngủ đặt trong phòng chúng mình." Mục Hựu Ân trả lời có chút ấp úng.
An Thác Hải gật đầu, Mục Hựu Ân lại kéo anh lại một lần nữa, nói càng ấp úng hơn "A...
Thác, anh có thể bảo thợ làm xong vào ngày mai không, em muốn..." Dự định trong lòng khiến gò má Mục Hựu Ân hơi ửng đỏ, có lẽ anh có thể nhìn ra ý nghĩ trong ánh mắt cô, dưới cái nhìn của anh ánh mắt cô càng mất tự nhiên, cúi đầu xuống, anh khẽ nói một câu "Anh biết rồi." Đợi An Thác Hải đi khỏi, Mục Hựu Ân vội vàng chạy lên cái bục cao nửa mét, đó là một cái gác nhỏ bằng gỗ, gác nhỏ là nơi cô nghe nhạc, đọc sách, nghỉ ngơi, cửa