⬅ Trước Tiếp ➡

sổ hướng Bắc của căn gác có thể nhìn thấy đường lớn, từ thứ hai đến thứ bảy An Thác Hải sẽ lái xe trên con đường này đến công xưởng, cách nhà cô 40 cây số là xưởng chế biến cà phê do An Thác Hải mở hai năm trước, bọn họ nói xưởng chế biến cà phê này càng ngày càng phát đạt, bây giờ rất nhiều người trong thị trấn đều làm việc ở đó, mọi người ở thị trấn đều khen ngợi tài năng của An Thác Hải, mỗi lần nghe thấy chuyện này cô đều nghiêng tai lắng nghe, sợ bỏ sót chi tiết nào, nghe xong chỉ thấy rất thỏa mãn, giống như vừa ăn xong một bữa ăn thịnh soạn.
Tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên, tiếng động cơ xe truyền đến cửa sổ căn gác nhỏ, Mục Hựu Ân kéo rèm ra, đúng lúc chiếc xe đi ngang qua trước cửa sổ, lúc này An Thác Hải sẽ lái xe chậm lại, cô sẽ nhếch miệng cười với anh, dùng động tác cô cho là đẹp nhất vẫy tay với An Thác Hải.
Saina đã từng cười nhạo cô, quan hệ vợ chồng của cô và An Thác Hải giống như vẫn luôn dừng lại ở dáng vẻ mối tình đầu, sau đó, Mục Hựu Ân mặt đỏ tía tai phản bác Nói linh tinh, chúng tôi đã ngủ với nhau bao nhiêu lần rồi.
Đúng vậy, rõ ràng bọn họ đã ngủ với nhau rất nhiều lần rồi, thỉnh thoảng Mục Hựu Ân cũng cảm thấy Saina nói rất có lý, cô và An Thác Hải là thanh mai trúc mã, đáng lý ra giữa hai người không có sự nghi ngờ mới đúng, nhưng thỉnh thoảng bọn họ sẽ nhìn thấy dáng vẻ lo được lo mất trên người đối phương, có lẽ vì vậy mới khiến bọn họ thận trọng với nhau, giống như cách bọn họ chăm sóc cây táo trên núi kia, bọn họ cố gắng bảo vệ tình cảm của bọn họ.
Thực ra, Mục Hựu Ân rất thích cái cách bọn họ ở bên nhau bây giờ, tình yêu cô dành cho anh lớn lên theo từng ngày, tình yêu đó sinh trưởng trong tim cô, chua ngọt đan xen.
Thứ bảy, Bách Nguyên Tú cuối cùng cũng đợi được thứ anh muốn, còn sớm hơn dự liệu của anh một hai ngày, đây không phải là tin tốt, bởi vì càng tốn ít thời gian thì chứng tỏ chuyện rất đơn giản, càng đơn giản bao nhiêu thì cũng đồng nghĩa với việc không có bí mật.
Cặp tài liệu mỏng dính càng xác minh dự cảm không tốt của anh.
Người bạn cung cấp tư liệu cho anh tên là Joe, công việc của anh ta là quản lý kho dữ liệu cả khu vực châu Mỹ, được sự cho phép của anh ta Bách Nguyên Tú mở cặp tài liệu ra.
Mặt trời đã lặn, bóng đêm buông xuống, nửa vầng trăng lơ lửng giữa những đám mây rồi bị che khuất, tinh tú giăng đầy bầu trời, nhân viên phục vụ thay bàn ăn bữa tối bằng thức ăn bữa khuya, quản gia 24 giờ mỉm cười thân thiết như người trong nhà nói "Tiên sinh, xin hỏi ngài có yêu cầu gì với món ăn dành cho ngài không?
Nếu có rất hân hạnh nhận được ý kiến của ngài." Bách Nguyên Tú xua tay một cái, căn phòng lại trở về dáng vẻ tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng chết chóc.
Bách Nguyên Tú ngồi bệt xuống ban công, lặng yên ngắm bầu trời.
Trên đời này vậy mà lại có hai người giống nhau như đúc Thật sự có Chỉ vẻn vẹn chưa đến một tuần, Bách Nguyên Tú giống như đã đi một chuyến cáp treo lên đỉnh núi, leo lên cao bao nhiêu lúc rơi xuống đau bấy nhiêu, tài liệu mà Joe mang đến đã đập tan mọi hy vọng của anh.
Những


⬅ Trước Tiếp ➡