Chương 22
rồi nói Đúng là một cô nàng nghịch ngợm.
Giọng nói của Joe dịu dàng hơn "Triệu Hương Nông rất đáng yêu, đôi môi giống như cánh hồng, chỉ cần đánh son là sẽ khiến người ta muốn hôn, Bách Nguyên Tú, cậu biết không?
Lúc đó rất nhiều thằng con trai đều muốn hôn lên môi cô ấy, bọn tôi thầm đoán môi cô ấy nhất định sẽ ngọt ngào mềm mại như miếng cá hồi." Rất nhiều thằng con trai muốn hôn lên đôi môi Triệu Hương Nông, nhưng đôi môi của Triệu Hương Nông chỉ có Bách Nguyên Tú được hôn, về saụ..
Sự thất vọng và nỗi căm ghét cùng cực khiến Bách Nguyên Tú lại rút ra một điếu thuốc nữa, định châm lên.
"Bách Nguyên Tú, Triệu Hương Nông đã chết rồi." Cầm bật lửa Bách Nguyên Tú ra sức bật lửa, càng vội vàng bật lửa càng không bật nổi.
"Nguyên Tú, trong lòng cậu cũng biết, ý trong lời tôi nói là gì đúng không?" Joe nói.
Một giây sau, Bách Nguyên Tú túm lấy cổ áo Joe "Câm mồm, đồ khốn " Đúng, anh biết, lời được nói từ miệng Joe Johnston có ý gì Joe Johnston, tên điên của số liệu, ngôi sao tương lai được cơ quan Tình báo Trung ương ra sức bồi dưỡng, bối cảnh gia tộc hiển hách, suy nghĩ vô cùng logic, cái đầu lạnh và độ nhạy cảm với số liệu khiến câu ta trở thành đối tượng đào tạo chủ yếu của cơ quan Tình báo Trung ương, những lời được nói ra từ miệng cậu ta nói không chừng độ chính xác có thể lên đến 95%.
Cất cao giọng, câu nói của Bách Nguyên Tú như đang trút giận "Chỉ dựa vào một chiếc nhẫn trong bụng con cá mà các người đã phán đoán cái chết của một người có phải quá tùy tiện rồi không?" "Hai tuần trước, đội tuần tra bờ biển Israel đã vớt được mảnh vỡ của chiếc máy bay chở cô ấy ở vùng biển mà cô ấy gặp nạn, bọn họ đã tìm thấy một mẫu tóc trên mảnh vỡ máy bay, thông qua giám định DNA xác nhận đó là tóc của Triệu Hương Nông, từ vết đứt gãy của sợi tóc tiến hàng mô phỏng suy luận..." "Câm mồm, câm mồm, cậu nghe thấy không." Bách Nguyên Tú gầm lên.
Joe không nói về chủ đề vừa rồi nữa, chỉ nói "Vốn dĩ không định nói chuyện này cho cậu, nhưng trạng thái của cậu còn nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng của tôi, Nguyên Tú, tối muốn giúp cậụ" "Giúp tôi?" Bách Nguyên Tú thẫn thờ nói "Joe, cậu sẽ giúp tôi tìm Tiểu Nông về chứ?
Cậu sẽ giúp tôi tìm lại Tiểu Nông đúng không?" "Cậu nói, người phụ nữ Mục Hựu Ân kia có phải là Triệu Hương Nông không?" "Đúng vậy, cô ấy là Triệu Hương Nông, trên đời này chỉ có Triệu Hương Nông lúc nheo mắt lại mới mê người như vậy." Bách Nguyên Tú trả lời một cách máy móc.
Tại sao lúc người phụ nữ tên Mục Hựu Ân nheo mắt lại khiến con tim anh say đắm như vậy, mà trên đời này chỉ có Triệu Hương Nông mới làm được điều đó.
"Vậy thì vẫn còn một cách." Bách Nguyên Tú ngây ngẩn nhìn Joe chằm chằm.
"Cậu nghĩ cách lấy được nét chữ của Mục Hựu Ân, tốt nhất là chữ ký của cô ta." Chủ nhật, 8 rưỡi sáng, An Thác Hải đang lái xe, Mục Hựu Ân ngồi ở ghế phó lái, chiếc xe đang băng qua con đường quốc lộ thẳng tắp, bọn họ đang đến viện dưỡng lão cách nhà họ mấy chục cây để đón bà của cô, bà của Mục Hựu Ân mắc chứng Alzheimer, mấy năm gần đây cùng với sự ra đi của bố mẹ cô thì bệnh của bà càng trở nên nghiêm trọng, hai năm trước An Thác Hải đưa