Chương 23
bà đến trung tâm đặc biệt để tiếp nhận điều trị và chăm sóc, mỗi tuần bọn họ sẽ đón bà về nhà một lần.
Hai bên đường quốc lộ trồng đầy cây ô liu và cây trà, nơi bọn họ sống nằm gần biển, gió thổi bay những vật lơ lửng trên Địa Trung Hải, từng hạt từng hạt như những giọt sương lững lờ, Mục Hựu Ân vươn tay ra ngoài cửa xe, để những vật lơ lửng đó xuyên qua những kẽ tay cô, mỗi lần như vậy An Thác Hải đều lái xe chậm lại, đợi cô chơi đủ mới từ từ tăng tốc lên, Mục Hựu Ân rất thích khoảnh khắc như vậy, rất tự do tự tại.
Rút tay về, đặt tay lên trước mũi, đầu ngón tay cô vương đầy hương cây ô liu và cây trà, Mục Hựu Ân vươn tay về phía An Thác Hải.
"An Thác Hải, cho anh ngửi nước hoa miễn phí do Mục Hựu Ân điều chế." An Thác Hải còn thật sự hùa theo cô, sau khi "dùng" xong nước hoa miễn phí mà Mục Hựu Ân dành tặng, anh trịnh trọng nói cảm ơn.
Rút tay về ngoan ngoãn đặt tay trên đầu gôi, ngón tay khẽ vân vê mép váy, đúng vậy, cô có chút không được tự nhiên, cái vẻ mất tự nhiên đó hẳn là đã bắt đầu từ buổi sáng thức dậy.
Tối hôm qua, Mục Hựu Ân đã thắp sáng chiếc đèn ngủ trong phòng như mong muốn, lần này anh và cô không làm trong bóng tối, dù ánh đèn chỉ chiếu rọi hình dáng của bọn họ nhưng hai người vẫn cảm thấy mất tự nhiên, cô khẽ gọi anh "A Thác" thì tay anh mới thò vào trong quần áo cô, cánh tay thò vào trong quần áo cô của anh cũng chần chờ giây lát như trước kia, lúc đó, cô vẫn hơi hối hận tự nhiên mình lại mang đèn ngủ vào phòng làm cái quỷ gì.
Ánh đèn tỏa ra ánh sáng mờ áo như màu hoa hồng, bao phủ bóng người đang ở trên người cô, yên lặng mà nhìn cô, sau đó, ánh mắt anh rơi xuống bờ môi cô, cánh tay khác nhẹ nhàng ve vuốt cánh môi cô, cuối cùng anh hôn lên đôi môi ấy, dịu dàng mà bịn rịn.
Bàn tay đặt trên đầu gối dường như vẫn còn vương hơi thở khi anh ngửi tay cô, lúc đầu thì ấm áp sau đó trở nên nóng rực, sự liên tưởng trong đầu khiến Mục Hựu Ân nhìn An Thác Hải với vẻ mất tự nhiên, còn anh thì lại bình thản tập trung lái xe.
Ánh nắng mon men từ sống mũi cao thẳng của anh lên vầng trán anh, cánh tay đang đặt trên váy càng lúc càng trở nên mất tự nhiên, tối qua, cô đã nhìn thấy giọt mồ hôi trên trán anh, lúc anh đang khẽ va chạm trong cơ thể cô, cô vươn tay vén những lọn tóc đang rủ trên trán anh ra liền nhìn thấy, những giọt mồ hôi lấm tấm vương đầy trên trán anh, dưới ánh đèn chúng vô cùng hấp dẫn, dưới vầng trán là đôi mắt hầu như lúc nào cũng bị tóc anh che khuất, vừa đen vừa sáng, dưới hàng mi thật dài là đôi mắt trong trẻo như mắt nai, khiến cô dễ dàng chìm đắm vào cơn sóng ngầm trong đôi mắt ấy.
Những động tác đưa đẩy nhẹ nhàng càng nhanh hơn khi cơ thể của cô dần trở nên mềm mại, những giọt mồ hôi thấm ướt những lọn tóc trên trán anh, cô rất dễ dàng gạt những lọn tóc hay che khuất vầng trán của anh ra, để lộ ra những đường nét đẹp đẽ của khuôn mặt anh, cùng với những động tác đưa đẩy đường nét tinh tế đó lay động trước mặt cô.
Giây phút cao trào, cô thấy rõ những giọt mồ hôi trên