Chương 24
trán anh từ từ chảy xuống, rơi xuống mặt, xuống xương quai xanh, và nơi phập phồng của cô, dưới người anh là cơ thể cũng mướt mồ hôi của cô, dưới ánh đèn là hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi.
"Hựu Ân, sao vậy?" Giọng nói của An Thác Hải bỗng nhiên vang lên cắt ngang cảnh tưởng ướt át trong đầu Mục Hựu Ân, lúc tỉnh táo lại cô mới phát hiện lúc này tay cô đang chạm vào những lọn tóc trên trán anh.
Vội vàng rụt tay lại rồi quay mặt ra cửa xe, điều chỉnh lại hô hấp rồi nói "An Thác Hải, tóc của anh lại dài rồi." Tóc của An Thác Hải mọc rất nhanh, lần nào cũng cần Mục Hựu Ân nhắc nhở An Thác Hải, tóc của anh lại dài rồi, anh cần cắt tóc rồi đấy.
Trong sân có trồng cây nho, dây leo bám thành một đám xanh mướt trên giàn nho, dưới giàn nho là một thế giới nhỏ bé, bà ngồi trên chiếc ghế đặt ở chính giữa, An Thác Hải đang cắt tóc cho bà, Mục Hựu Ân cầm đĩa bánh cookie, bánh cookie trong tay cô là "thần dược" để bà cô trở nên yên lặng, bà đang ăn bánh cookie, đến khi bà ăn hết miếng bánh ngọt thì cô lại vội vàng nhét bánh cookie vào tay bà.
Trên đỉnh đầu họ là từng chùm nho đã chín gần bốn phần, bây giờ là hơn 9 giờ sáng, từng chùm nho còn ương khiến người ta nhìn mà chảy hết cả nước miếng, Mục Hựu Ân nuốt một ngụm nước miếng, cảm thấy cả hàm răng đều đang chua loét.
Mục Hựu Ân thầm bắt đầu mong đợi mùa nho chín, cô chít một chiếc khăn có in hình quả dâu tây, cầm kéo cắt từng chùm nho xuống, quả nào màu thẫm một chút sẽ được ngâm thành rượu vang, quả nào nhạt hơn một chút sẽ được phơi trên sân thượng để làm nho khô.
Mải nghĩ ngợi cô quên đưa cho bà bánh ngọt, bà cụ không có bánh ngọt kêu mấy tiếng "A a a a" biểu tình.
Vội vàng đưa cho bà miếng bánh ngọt, cầm khăn tay lau dầu bánh bên khóe miệng cho bà, bà của cô ấy à ngay cả muốn nói như nào cũng quên gần hết rồi.
Cơn gió đầu hạ thổi bay những lọn tóc đã được cắt gọn gàng trên trán của bà, bà cụ ngây ngẩn nhìn về phía trước, đôi mắt bắt đầu tìm kiếm, bà tìm thấy người đàn ông đứng trước mặt giúp bà cắt tóc đầu tiên, ồm ồm gọi một tiếng "A Thác?" Mục Hựu Ân đã nghe ra, tiếng "A Thác" trong miệng bà mang theo ý dò hỏi rõ ràng, Mục Hựu Ân đã lâu không nghe thấy bà nói chuyện, tiếng "A Thác" kia khiến cô rất mừng.
"Đúng rồi Bà ơi, anh ấy là A Thác " Mục Hựu Ân cúi người xuống phấn khởi gật đầụ Bà cụ đang quan sát An Thác Hải, bàn tay cầm kéo của An Thác Hải lơ lửng giữa chừng, có lẽ anh cũng mong bà nhớ ra mình ngay lập tức giống cô, người đã nhìn thấy anh lớn lên từ nhỏ.
Chậm rì rì, bà cụ lắc đầu, Mục Hựu Ân chán nản buông thõng tay, xem ra bà vẫn chưa nhớ ra An Thác Hải, nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ nhìn An Thác Hải của bà trong lòng Mục Hựu Ân khẽ hẫng một cái, cô chỉnh lại tóc tai khiến khuôn mặt mình không bị bất cứ cái gì che khuất nữa, đưa mặt đến gần trước mặt bà đồng thời nâng mặt bà lên để bà cụ đối mặt với cô, nói một cách dè dặt "Bà ơi, bà nhìn xem con là ai?" Bà cụ nhìn cô, cố gắng nhìn cô, cuối cùng ánh mắt rời rạc dần tập trung lại, trong ánh mắt đờ đẫn có