⬅ Trước Tiếp ➡

tiên nói rất thân thiết.
Chờ đã, Mục Hựu Ân phản ứng lại thì mới phát hiện lời của Bách Nguyên Tú rất đáng nghi, tên khốn này không phải vì chứng minh cô là Triệu Hương Nông mà đào bới mười tám đời tổ tông nhà cô lên chứ?
"Bách Nguyên Tú, sao anh biết bà ấy là bà tôi?" Lẽ ra Mục Hựu Ân còn muốn chất vấn anh ta có phải đã thuê người điều tra cô hay không, nhưng nghĩ đến cái tật tự mình đa tình của mình đành phải nuốt những lời phía sau lại.
"Nhìn là biết hai người là bà cháụ" Bách Nguyên Tú trả lời qua loa, thực ra vừa rồi là anh lỡ miệng, anh đã nhìn thấy bà cụ ngồi trên xe lăn ở trong tài liệu mà Joe đưa cho anh, đó là người bà mắc chứng Alzheimer của Mục Hựu Ân.
Nhìn ánh mắt đờ đẫn của bà cụ cõi lòng Bách Nguyên Tú càng thêm thất vọng, thông tin trong tài liệu được chứng thực khiến anh rất khó chịụ "Mục Hựu Ân, mấy ngày nữa tôi sẽ về nước." Bách Nguyên Tú vội vàng nói tiếp, trước mắt phải làm cô mất cảnh giác rồi lấy được chữ ký của cô "Hôm nay tôi đến đây không phải đến quấy rầy cô, tôi chỉ muốn trước khi đi thì đến thăm cô, chỉ nhìn cô một lúc thôi." Quả nhiên, lời của anh đã đạt được hiệu quả, vẻ mặt của cô không còn hung dữ như vừa rồi nữa.
Nhớ đến cái gì đó, Bách Nguyên Tú quay lại xe lấy một bó hoa sơn trà ra, cầm bó hoa sơn trà đến trước mặt cô.
"Tặng cô này, bó hoa này là tôi hái bên đường, tôi thấy nó rất hợp với cô, đồng thời tôi nghĩ tôi nên giới thiệu mình lại một lần nữa, tôi là Bách Nguyên Tú, đến từ bang Illinois, Mỹ, lớn lên ở Chicago.
Ây...
đối mặt với bó hoa sơn trà tươi đẹp kia Mục Hựu Ân có chút cạn lời, đó là loài hoa cô yêu thích nhất, đặc biệt là hoa sơn trà trắng.
Trùng hợp là Bách Nguyên Tú hái hoa sơn trà trắng, độ hảo cảm mà Mục Hựu Ân dành cho Bách Nguyên Tú lại bắt đầu từ từ tăng lên.
Người phụ nữ trước mặt không giấu được biểu cảm trên khuôn mặt, còn Triệu Hương Nông thì hoàn toàn ngược lại cô giấu tất cả tâm tư vào trong lòng, bỗng dưng Bách Nguyên Tú muốn quay lại xe và rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Bó hoa sơn trà trong tay bị lấy đi, ánh mắt cô rơi xuống trên đôi giày da của anh "Tôi đoán lúc anh hái bó hoa này đã bị chủ vườn trà đuổi theo." Bách Nguyên Tú gật đầu, chỉ là kẻ đuổi anh là con chó dữ của người chủ.
"Nghe nói đàn ông ở Mỹ đều thích tặng hoa cho phụ nữ?
Nghe nói phụ nữ ở Mỹ dù không phải ngày lễ cũng có thể được tặng hoa." Mục Hựu Ân hỏi, cô cảm thấy đó đúng là thói quen tốt, đàn ông Thổ Nhĩ Kỳ rất ít khi tặng hoa cho phụ nữ, nếu có thì cũng chỉ trong ngày lễ.
An Thác Hải chưa bao giờ tặng hoa cho cô khiến cô rất hụt hẫng.
Bách Nguyên Tú gật đầu "Phụ nữ đáng yêu sẽ xếp hoa tươi đứng đầu, chó cưng đứng thứ hai, châu báu đứng thứ ba, đàn ông đứng thứ tư." Cô cười tít mắt nhìn anh.
Ánh nắng hắt lên khiến tâm trí anh quay cuồng vội vàng quay mặt đi, Bách Nguyên Tú không dám nhìn khuôn mặt cô, cô nói với anh đầy áy náy "Tôi xin lỗi, tôi...
vừa rồi..." Anh quay mặt lại cười gượng gạo với cô.
"Lúc tôi nheo mắt lại đúng là rất giống cô ấy?" Anh gật đầụ "Anh muốn rời khỏi nơi


⬅ Trước Tiếp ➡