Chương 27
này sao?" Anh lại gật đầu, chần chừ một lúc, nói "Ừm, mấy ngày nữa tôi sẽ rời khỏi nơi này, về sau có lẽ tôi sẽ không quay lại đây nữa, nếu có quay lại thì cũng là chuyện công việc chứ không phải để tìm kiếm." Lần này đến lượt cô gật đầu, vẻ mặt vui mừng chúc phúc cho anh.
Bách Nguyên Tú cụp mắt xuống, câu "Triệu Hương Nông đã chết rồi" của Joe lúc này dường như đã trở thành sự thật.
Cắn răng, Bách Nguyên Tú nói "Mục Hựu Ân, tôi có thể làm phiền cô một lúc không?" Trên xe anh có tấm bưu thiếp và bút, trước khi đến anh và Joe đã giao ước đây là cơ hội cuối cùng thuộc về anh, có lẽ nên nói là cơ hội cuối cùng anh dành cho mình, sau cơ hội này anh phải bắt đầu học cách từ bỏ.
Mục Hựu Ân nhờ người làm ở trong vườn táo chăm sóc bà cụ, ngồi lên xe của Bách Nguyên Tú, chiếc xe chạy dọc trên con đường phía trước, Bách Nguyên Tú nói muốn nhờ cô dẫn anh đi lòng vòng vì anh nói phong cảnh ở đây rất đẹp.
Mục Hựu Ân biết thừa Bách Nguyên Tú không phải vì ngắm cảnh mà vì nhìn cô, nhìn khuôn mặt giống hệt người đó, có lẽ anh ta cần chút thời gian để tìm lại chút tình cảm gửi gắm trong tim.
Xe dừng lại ở một nơi khá cao, từ đây chỉ nhìn thấy một vùng cây xanh biếc, sau khi dừng xe lại Bách Nguyên Tú không nói câu gì.
"Anh Bách, hay là anh kể vài chuyện về cô ấy cho tôi nghe đi?" Mục Hựu Ân đánh vỡ sự tĩnh lặng "Nếu anh muốn nói tôi sẽ chăm chú lắng nghe." Bách Nguyên Tú liếc cô một cái rồi lắc đầu, một lát sau hình như anh nhớ ra cái gì, lấy từ trong ngăn kéo xe ra một tấm bưu thiếp, đưa tấm bưu thiếp đến trước mặt cô "Đây là bưu thiếp tôi nhìn thấy ở Istanbul vài ngày trước, tôi rất thích, cô có thể viết gì đó lên trên không, tôi muốn giữ lại làm kỷ niệm." Đó là kiểu kiến trúc xưa cũ được pha trộn giữa màu nâu và màu cam của Thổ Nhĩ Kỳ, Mục Hựu Ân nhận lấy bút và tấm bưu thiếp trong tay Bách Nguyên Tú.
Mục Hựu Ân chạy chầm chậm về nhà, cô vừa chạy vừa ảo não, chết rồi, sau khi tiễn Bách Nguyên Tú thì Mục Hựu Ân đi đón bà, chủ vườn táo nói với cô không lâu trước bà cụ đã được An Thác Hải đón đi.
"Lúc nghe thấy cô lên xe người đàn ông khác sắc mặt của An giống y như này." Chủ vườn táo chỉ bầu trời xám xịt, ông ta còn nói với cô lúc cô rời khỏi đó bà cô đã ngã từ trên xe lăn xuống trầy xước trán.
Mục Hựu Ân vỗ đầu mình, lúc Thác Hải đi rõ ràng đã bảo cô chăm sóc bà cho tốt, lúc này...
đứng ở trước cửa, Mục Hựu Ân hít sâu một hơi, nhắm mắt đẩy cửa ra.
Đèn trong nhà đã được bật lên, trong phòng bếp có mùi thức ăn, vừa ngửi mùi cô đã biết An Thác Hải đang nấu món lạp xưởng hấp cơm Thổ Nhĩ Kỳ cô thích nhất, Mục Hựu Ân đặt bó hoa sơn trà và vài quyển tạp chí Bách Nguyên Tú đưa cho cô ở trong phòng.
An Thác Hải đang rửa mặt cho bà, dưới chân anh đặt chiếc hộp y tế, Mục Hựu Ân đi đến gọi một tiếng "A Thác." An Thác Hải không nhìn cô lấy một lần.
"Để em." Mục Hựu Ân lấy khăn mặt từ trong tay An Thác Hải.
An Thác Hải đưa khăn mặt cho cô, không nói lời nào đi lướt qua vai cô.
Mục Hựu Ân lau