⬅ Trước Tiếp ➡

Hải anh ấy muốn ra tay với cô sao?
Đợi đến khi ngón tay của anh len vào trong áo lót của cô, quyển tạp chí cô cầm trong tay từ trên đầu gối rơi xuống đất, cô nhắm mắt lại, cùng lúc đó bàn tay kia đã ôm trọn nơi đầy đặn của cô, trong căn gác là tiếng thở dốc của họ đan cài vào nhaụ "Có muốn không?" Cô thấp giọng khẽ hỏi.
Anh không đáp lời nhưng động tác của bàn tay càng thêm tùy ý, từ vuốt ve biến thành vần vò, không tiến thêm một bước nào, cô cũng không hỏi nữa, cánh tay gác trên đầu gối buông xuống nắm chặt lấy chiếc đệm dựa.
Trước ngực thoáng mát lạnh, một bóng đen đè lên cô, giọng anh khàn khàn "Em có thể không?
Hửm?" Cảm nhận được ý tứ sau câu nói này mặt Mục Hựu Ân lập tức đỏ bừng, tối qua là thứ bảy, mới cách một ngày...
Ngọn lửa được bàn tay nóng bỏng của anh thắp lên trên người khiến cô phải gắng gượng không kêu thành tiếng mà chỉ có tiếng thở hổn hển, cô không dám phát ra bất cứ âm thanh nào, phòng của bà ở ngay bên dưới.
Trước ngực thoáng lạnh, tối nay cô mặc chiếc váy ngủ có chất liệu vô cùng mềm mại, chất liệu của loại đồ ngủ này khiến hàng cúc trên váy rất dễ bung, Mục Hựu Ân vội vàng mở mắt ra, đập vào mắt chính là áo lót in hình quả dâu tây của cô, quả nhiên, cúc váy ngủ của cô tự động bung ra rồi.
Một bóng đen phủ lên mặt cô, An Thác Hải lại gần cô, ánh mắt của anh rơi xuống trên chiếc áo lót của cô.
Lần này hỏng rồi, Mục Hựu Ân có loại kích động muốn đập cho mình một cái Xem mày mặc cái thứ ấu trĩ gì này Saina nói phụ nữ mà mặc loại áo lót in hình là tối kỵ, bởi vì mấy cái họa tiết vớ vẩn đó sẽ làm cánh đàn ông tụt hứng vào lúc quan trọng.
Muốn cài lại những chiếc cúc đã bung ra, tay vừa đưa lên trước ngực đã bị anh nắm lại trong lòng bàn tay, giọng anh khàn khàn "Em có thể không?
Hửm?" Cô còn đang đắm chìm trong hối hận nghe thấy lời này có chút ngẩn ngơ "A...
Thác?" "Anh sẽ cẩn thận " Giọng nói của anh rất khẽ khàng.
Cảm nhận được ý tứ sau câu nói này khuôn mặt Mục Hựu Ân bỗng chốc đỏ bừng, tối qua là thứ bảy, mới cách có một ngày...
anh sợ cô không chịu nổi anh.
Cô gật đầu mà không dám nhìn anh, hơi thở của anh càng nặng nề hơn, buông tay cô ra, gỡ chiếc kẹp tóc trên đầu cô xuống, mái tóc nhẹ buông lơi, anh cẩn thận vén mái tóc của cô về phía sau, ngón tay xuôi theo thái dương dần xuống dưới, khẽ lướt qua vành tai cô, dọc theo cần cổ, dừng trên cúc áo thứ ba chưa bị bung ra, cởi ra, đợi đến khi ngón tay của anh định cởi chiếc cúc thứ tư ra Mục Hựu Ân mới ý thức được một chuyện.
"Làm ở đây sao?" Cô cúi gằm mặt.
"Ừm." Anh trả lời bằng âm mũi.
Chiếc cúc thứ tư bị cởi ra, váy ngủ mềm mại khẽ trượt từ bả vai sang hai bên, dừng lại ở ngực cô, anh lại nhích lại gần cô hơn, nơi đầy đặn của cô gần như sắp chạm vào lồng ngực anh, áo lót hình quả dâu tây ôm lấy hai phần ba bầu ngực của cô.
Giây phút này Mục Hựu Ân có chút vui mừng vụn vặt, trông vậy mà cô cũng có chút quyến rũ đấy chứ, chính là vòng eo của cô, vòng eo của cô khiến bộ ngực không được to lắm của cô trở nên


⬅ Trước Tiếp ➡