Chương 30
đọc loại tạp chí này không hề dễ dàng.
Tắm rửa xong Mục Hựu Ân vội vàng lên gác lật tạp chí ra, quyển tạp chí đầu tiên là một số ghi chép được sưu tầm khá ngẫu hứng, giới thiệu một số kiến trúc nổi bật của một số quốc gia, rất nhanh, cô đã bị những căn nhà trắng xanh bên bờ biển xanh thẳm thu hút, đến khi câu "Em đang xem cái gì đấy?" vang lên cô mới phát hiện An Thác Hải không biết đã ngồi trên gác giống cô từ lúc nào.
"Tạp chí lấy từ nhà Saina." Trong lúc hoảng hốt cô mở miệng là nói ra lời này, một nửa số sách trên gác là An Thác Hải mua cho cô, một nửa là lấy từ nhà Saina, bạn trai của Saina là nhiếp ảnh gia nên nhà cô ấy có rất nhiều tạp chí, thế là, trong lúc hoảng hốt những lời này cứ thế tuôn ra.
Mục Hựu Ân không biết vì sao trước mặt An Thác Hải cô lại che giấu bất cứ tin tức liên quan đến Bách Nguyên Tú, giác quan thứ sáu của cô dường như xui khiến cô không được nói chuyện này ra ngoài.
"Bà ngủ rồi à?" Mục Hựu Ân vội vàng chuyển chủ đề.
"Ừm." Anh khẽ đáp, hỏi "Em vừa đọc gì đấy?" Mục Hựu Ân hơi đỏ mặt, ý cảnh của những ngôi nhà trắng xanh ẩn hiện trong những con chữ tiếng Trung đẹp làm sao, khiến cô không kiềm chế được mà đọc thành tiếng, cô vừa đọc vừa tưởng tượng mình mặc chiếc váy trắng đi dưới cây táo, mái tóc đen tuyền khuôn mặt trong sáng, làn váy cô khẽ bay trong gió, có lẽ do những ý nghĩ mà cô hay tưởng tượng ra nên Saina luôn nói cô giống như đứa trẻ chưa trưởng thành.
"Thơ Cố Thành." Mục Hựu Ân khẽ đáp.
An Thác Hải lấy hai chiếc đệm dựa chồng vào nhau, gối đầu lên rồi quay mặt sang phía cô, anh lặng yên nhìn cô và nói "Đọc lại một lần nữa, anh muốn nghe." Lúc này, cô ngồi tựa vào bức tường trên gác, anh nằm trên sàn gỗ của căn gác, cửa sổ trên gác chỉ hé mở một phần tư, cơn gió lùa vào trong căn gác mang theo hương hoa táo, tấm rèm cửa màu vàng đất thỉnh thoảng đung đưa trong gió.
Mặt của cô và anh chỉ cách nhau chừng một mét, anh ngắm nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng, cô cụp mắt bắt đầu đọc khẽ "Tôi hy vọng biết bao, có một cánh cửa, sáng sớm, ánh nắng chiếu trên mặt đất, nâng đỡ cánh cửa của mình, cửa rất thấp, nhưng ánh nắng rất rực rỡ, cỏ đang bén rễ, gió đang lay động ngọn cỏ, chúng tôi đứng đó, không nói gì, vô cùng tốt đẹp,..." Đọc đến đây, Mục Hựu Ân nghe thấy tiếng động, là tiếng An Thác Hải đang kéo cửa sổ, cánh cửa hé mở một phần tư liền bị đóng lại, tấm rèm màu vàng đất che kín màn đêm bên ngoài cửa sổ, anh đóng cửa sổ xong thuận tay tắt chiếc đèn đặt trước cửa sổ, ánh sáng trong căn gác trở nên mờ ảo, ánh đèn từ màu vàng sáng biến thành màu vàng ngà.
"A Thác..." Mục Hựu Ân vân vê trang giấy, giọng nói có chút ấp úng.
Anh hơi dịch người về phía cô, anh vươn tay là có thể chạm vào cô, ban đầu ngón tay chỉ lần mò ở cổ váy ngủ của cô.
Mục Hựu Ân có chút bối rối, Thác Hải chưa từng làm như vậy đúng không nhỉ?
Thác Hải không hở ra là táy máy tay chân như những người đàn ông khác Cúi đầu xuống, Mục Hựu Ân tiếp tục đọc, chỉ thoáng chốc, bàn tay lần tìm ở cổ váy ngủ đã thò vào trong váy cô, chầm chậm đi xuống...
Thác