⬅ Trước Tiếp ➡

ngu ngốc, phải biết rằng trần nhà của căn gác rất thấp, lỡ cô đập đầu vào trần nhà thì làm sao đây.
Sự thật là cô đã nghĩ nhiều rồi.
Lúc cặp thỏ trắng trước ngực cô nhảy nhót càng lúc càng nhanh cũng không hề xảy ra chuyện mà cô vẫn lo lắng, chỉ là cô thật sự rất mệt, nhưng cô càng lưu luyến hơn, sự vui sướng như sắp nhấn chìm người ta kia, trong sự vui sướng đó còn mang theo ý nghĩ tự chứng minh bản thân A Thác, anh xem, em không phải thủy tinh dễ vỡ, em cũng có thể làm rất nhiều những động tác có độ khó cao giống như rất nhiều người phụ nữ khác.
Nhưng một ngày nào đó khi cô lén tiết lộ cho Saina những động tác có độ khó cao của cô, cô nàng kia cười đến gập cả người.
Cuộc yêu trên căn gác này kết thúc với cái giá là cô gần như sắp hôn mê dưới người anh, sự thật chứng minh, lời của bác sĩ là có căn cứ khoa học.
Cuối cùng, cô nằm trên sàn gỗ tiếp nhận anh, anh nắm lấy eo cô làm điểm tựa, sự chuyển động của anh mạnh bạo hơn bao giờ hết, cô cắn răng, đôi chân quấn chặt lấy eo của anh, không để tiếng "A Thác" nghẹn ngào bật ra khỏi miệng, nhiều lần lúc anh chạy nước rút cô gần như muốn đầu hàng.
Cuối cùng, dịch thể nóng bỏng bắn vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô.
Cả người anh nằm rạp trên người cô, cô ngẹn ngào "A Thác." Tiếng "A Thác" kia của cô khiến anh giật thót, lúc anh muốn gọi điện thoại cô gắng gượng kéo anh lại, sau đó anh hiểu ra, anh lấy khăn tắm quấn lấy cô rồi ôm cô vào phòng tắm.
Lúc cơ thể được ngâm trong dòng nước nóng Mục Hựu Ân thở phào một hơi, nếu An Thác Hải mà gọi điện cho bác sĩ thì cô hết hồn rồi.
Cuối cùng, Mục Hựu Ân yếu ớt vuốt ve khuôn mặt tràn đầy vẻ tự trách của An Thác Hải, nói "Em nghỉ một lát là ổn thôi." Thực ra cô muốn nói với An Thác Hải là, em xin lỗi.
An Thác Hải đã dùng hết khoản tiền tích góp lên người cô, An Thác Hải một tuần chỉ có thể muốn cô một lần, An Thác Hải không thể có được một nhóc con giống anh trong một khoảng thời gian rất lâụ Bác sĩ nói với cô vì lí do cơ thể cô nên ít nhất trong vòng năm năm tới cô không có khả năng thụ thai.
Câu "Em xin lỗi" của cô còn chưa thốt ra, ngược lại An Thác Hải đã nói xin lỗi cô.
"Anh xin lỗi, rõ ràng biết..." Giọng nói của anh đầy vẻ tự trách.
Mục Hựu Ân vươn tay ra chặn môi anh lại.
Làn nước ấm áp khiến cô buồn ngủ, trong lúc mơ màng cơ thể cô được kéo ra khỏi nước rồi lọt vào tấm chăn ấm áp, trong cơn mơ màng cô nghe thấy tiếng An Thác Hải nói với cô, tiếng nói đó rất khẽ rất nhỏ, dường như cô chỉ nghe thấy một câụ "Chỉ có lúc này anh mới dám gọi em như vậy." Gọi em, gọi em cái gì chứ?
Mục Hựu Ân mơ hồ nghĩ.
Màn đêm càng sâu lắng, căn phòng hướng Tây Nam của ngôi nhà lưng chừng núi vẫn còn sáng đèn, trong căn phòng chỉ còn một chiếc đèn ngủ được bật lên, nữ chủ nhân có khuôn mặt tái nhợt đang say giấc nồng, ngồi bên cạnh cô là nam chủ nhân của căn phòng, người đàn ông cầm khăn bông cẩn thận lau tóc cho người phụ nữ, thỉnh thoảng anh sẽ nói vài lời với cô, giọng nói của anh nhỏ tới nỗi giống như sợ bị người khác nghe


⬅ Trước Tiếp ➡