⬅ Trước Tiếp ➡

thấy vậy.
Cuối cùng, tóc cô đã khô, anh cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, sau đó rời khỏi căn phòng, đóng cửa phòng lại anh đến phòng khách tắt ti vi.
Cửa bên trái phòng khách có không gian hình vuông, từng bậc cầu thang bằng gỗ dựa vào tường, đi dọc theo cầu thang anh lên trên căn gác, căn gác bình thường luôn luôn gọn gàng lúc này có chút bừa bộn, thảm trải sản bị lệch khỏi vị trí ban đầu, vài quyển sách trên tầng cao nhất của giá sách rơi xuống đất, đệm dựa cũng bị vứt tán loạn.
Anh cúi người xuống, chuyển sách về vị trí cũ, kéo thảm trải sàn về vị trí chính giữa căn gác, xếp gọn mấy cái đệm dựa vào tường, bỏ chiếc áo ngực in hình quả dâu tây và quần lót vào trong sọt đựng quần áo.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng trên chồng tạp chí song ngữ Trung – Anh kia, chồng tạp chí có năm quyển, anh rút ra quyển thứ ba không thèm nhìn mà bỏ luôn vào trong sọt đựng quần áo, sau đó anh mang sọt đựng quần áo xuống nhà.
Sọt đựng quần áo được đặt trong nhà vệ sinh, anh cầm trong tay quyển tạp chí được lấy từ căn gác, một tấm danh thiếp khẽ rơi ra từ trong quyển tạp chí, anh nhặt tấm danh thiếp rơi xuống dưới chân lên, đây là một tấm danh thiếp màu bạc mạ vàng, tấm danh thiếp có song ngữ Trung Anh, chủ nhân của nó có tên tiếng Trung là Bách Nguyên Tú.
Ngón tay khẽ búng tấm danh thiếp, anh nở nụ cười gian xảo, bỏ tấm danh thiếp vào trong túi áo, cầm quyển tạp chí ra ngoài sân.
Anh nhìn quyển tạp chí kia với ánh mắt chán ghét.
Tiếng bật lửa vang lên trong đêm khuya thanh vắng, ánh lửa của những trang giấy bị đốt cháy hắt lên mặt anh, cơn gió hướng Nam càng khiến ngọn lửa bùng cháy nhanh hơn.
Trên mặt bìa chưa bị đốt cháy, loáng thoáng có thể nhận ra đó là quyển tạp chí Y học nổi tiếng.
Các chuyên gia có địa vị sẽ truyền tải triết lý y học của mình trên quyển tạp chí này, những triết lý đó người bình thường nghe như nước đổ đầu vịt, nghe xong liền quên gần hết, dù sao thì mấy thứ đó cách cuộc sống của họ quá xa, nhưng bọn họ phát hiện chưa đến vài năm, những triết lý mà họ cho là hoang đường đã được thực hiện, đồng thời được áp dụng vào cuộc sống.
"Trên thế giới này mỗi ngày đều có kỳ tích xuất hiện." Trong lòng kẻ mạnh đều tin tưởng chân lý như vậy.
Bên tay trái Bách Nguyên Tú là tấm bưu thiếp in công trình kiến trúc cổ xưa ở Istanbul, mặt sau tấm bưu thiếp có vài dòng chữ Thổ Nhĩ Kỳ, dưới dòng chữ Thổ Nhĩ Kỳ đó là những chữ tiếng Trung được viết bằng bút máy màu xanh nhạt, nét chữ thanh thoát, nối liền nhau đọc là Triệu Hương Nông.
Anh đã nhìn ba chữ "Triệu Hương Nông" cả một đêm, nhìn chăm chú vào nó như kiểu gặp lại một người bạn thuở nhỏ sau bao năm xa cách, anh cố gắng nhớ lại những dấu ấn quen thuộc trước kia trên mặt đối phương, nhưng cuối cùng lại phát hiện mình chẳng thu hoạch được gì.
Nói ra thật nực cười nhưng Bách Nguyên Tú không nhớ nét chữ của Triệu Hương Nông.
Chữ ký trên tấm bưu thiếp Bách Nguyên Tú lấy được rất dễ dàng, anh nói với cô rằng anh muốn nhìn thấy tên của người yêu ngày trước trên tấm bưu thiếp mà anh thích, coi như là một kiểu tưởng nhớ, một kiểu gửi gắm, cô gần như đồng ý ngay lập tức, nét mặt mang vẻ vui mừng và chúc phúc.


⬅ Trước Tiếp ➡