Chương 5
vậy, đó là người con gái anh cho là phù hợp nhất để sống cùng anh đến hết cuộc đời, ngoại hình trong sáng, đơn giản thuần khiết, không có một thói hư tật xấu nào.
Nhưng về sau Bách Nguyên Tú mới biết Triệu Hương Nông là một người biết gạt người nhất trên thế giới này, cô dùng nụ cười ngọt ngào của mình để che giấu chiếc răng nanh trong miệng cô.
Cuối cùng có một ngày, khi bị dồn đến đường cùng, cô dùng nanh nhọn cắn xé gông cùm mang tên trưởng thành đã trói buộc cô.
Quãng thời gian buông thả ngắn ngủi thuộc về Triệu Hương Nông khiến người ta chỉ biết than thở, cũng giống như sinh mệnh của cô vậy.
Trong một khu công viên ở Chicago có một phần mộ, chủ nhân của phần mộ ấy tên là Triệu Hương Nông, sinh mệnh của cô dừng lại ở độ tuổi 25 tươi đẹp.
Mọi người đều nói cô chết rồi, mọi người đều nhìn thấy tờ cáo phó do chính ba cô thông báo, mọi người đều tin rằng cô gái Triệu Hương Nông 25 tuổi đã vĩnh viễn ngủ say dưới đáy biển Đại Tây Dương.
Nhưng trong số những người đó không bao gồm Bách Nguyên Tú.
Có một nhà triết học phương Tây nói, sự nhung nhớ ngày này qua ngày khác là một loại ý nghĩ song song tồn tại trong không gian, loại ý nghĩ này tồn tại một kiểu liên hệ nào đó, Bách Nguyên Tú vững tin rằng Triệu Hương Nông vẫn còn tồn tại trong không gian này như cũ, nên nỗi nhung nhớ anh dành cho cô mới mãnh liệt như vậy, Bách Nguyên Tú vững tin một ngày nào đó anh sẽ gặp lại Triệu Hương Nông.
Hai tiếng đồng hồ trước, tại khu chợ đồ cổ ở Istanbul, Bách Nguyên Tú vươn tay về phía bình hoa được chạm khắc tinh xảo, một bàn tay khác cũng vươn về phía bình hoa giống bàn tay anh, trắng nõn, nhỏ nhắn, ánh mắt anh vô thức tìm kiếm chủ nhân của bàn tay ấy.
Ở khúc ngoặt của hành lang được tô vẽ hoa văn rực rỡ, hai khuôn mặt cách nhau mấy chục centimét, đôi mắt của họ đều phản chiếu dáng vẻ đối phương, giây phút đó, Bách Nguyên Tú cảm thấy mình đang bước vào giấc mộng đẹp đẽ, ở đất nước đa ngôn ngữ này anh nghe thấy giọng nói run rẩy của mình gọi một cái tên tiếng Trung Triệu Hương Nông.
Bách Nguyên Tú sao có thể nhận nhầm Triệu Hương Nông?
Bách Nguyên Tú sao có thể không nhận ra hình dáng của Triệu Hương Nông Bách Nguyên Tú nhìn người phụ nữ trước mắt, người phụ nữ có khuôn mặt giống như đúc với Triệu Hương Nông, không, cô ấy chính là Triệu Hương Nông, anh nhất định sẽ chứng minh cô là Triệu Hương Nông.
Bây giờ Bách Nguyên Tú đang chứng minh cho thế giới và cũng chứng minh cho chính mình Yêu cầu người phụ nữ đọc theo anh.
"Nguyên Tú." Cô đè thấp giọng, khe khẽ gọi tên anh.
Bao nhiêu nhung nhớ là bấy nhiêu thất vọng "Nguyên Tú" mà người phụ nữ đọc lên khiến nỗi nhớ nhung ngày này qua ngày khác trong ba năm nay của anh tan thành mây khói, giọng của Triệu Hương Nông không phải như này, Triệu Hương Nông chưa bao giờ gọi tên anh bằng cái giọng như này.
"Này anh." Người phụ nữ đưa mặt lại gần anh một chút, giọng nói dè dặt thăm dò "Hay là, cần tôi đọc một lần nữa không?
Không bằng anh nói cụ thể cho tôi nên đọc thế nào, có cần dùng âm uốn lưỡi để đọc không?" Lời của người phụ nữ lại khiến trái tim Bách Nguyên Tú chìm sâu xuống đáy biển một lần nữa, vẻ nghiêm túc của người phụ nữ ở trong mắt Bách Nguyên