⬅ Trước Tiếp ➡

Tú lại ngốc nghếch như đầu heo, có lẽ...
Dù trong tim đã nhận ra một số điều, nhưng Bách Nguyên Tú vẫn nhìn chăm chú vào khuôn mặt người phụ nữ, cho tới bây giờ Triệu Hương Nông vẫn là một cao thủ giỏi đóng kịch, rất nhiều người đã bị cô lừa cho xoay vòng vòng.
Mãi không nhận được lời hồi đáp, Mục Hựu Ân cảm thấy rất lúng túng, lấy hết can đảm "Ừm...
nếu anh không yêu cầu gì nữa thì tôi đi đây, bạn...
bạn tôi nhất định đang tìm tôi khắp nơi." Rời xa người đàn ông một khoảng cách nhất định, ánh mắt Mục Hựu Ân tìm kiếm bóng dáng Saina trên quảng trường, ánh nắng trên quảng trường khiến cô phải nheo mắt lại theo thói quen.
Mục Hựu Ân không tìm thấy Saina trên quảng trường, đến khi tầm mắt cô dừng ở trên khuôn mặt người đàn ông một lần nữa lại phát hiện lúc này vẻ mặt của người đàn ông có sự thay đổi một trời một vực với vẻ mặt lúc nãy.
Nếu vẻ mặt một giây trước của người đàn ông như bị đày vào địa ngục, thì vẻ mặt lúc này của người đàn ông giống như bay lên thiên đàng.
"Triệu Hương Nông, vừa rồi anh suýt nữa mắc bẫy của em rồi." Người đàn ông nói.
Mục Hựu Ân nhếch miệng định nói gì đó với người đàn ông, đang định mở lời thì bị giọng nói tràn ngập sự vui sướng của người đàn ông cắt ngang.
"Lúc em 14 tuổi, bạn học của em đều gọi em là em gái bốn mắt, em bị cận 10 độ, năm 16 tuổi vì thay đổi biệt danh này mà em chuyển sang dùng kính sát tròng, năm 18 tuổi em làm phẫu thuật chữa khỏi tật cận thị, sau khi phẫu thuật em giữ thói quen nheo mắt lại lúc gặp ánh sáng mạnh, đó là dáng vẻ anh thích nhất." Anh vươn tay ra ngón tay khẽ chạm vào đuôi mắt của cô "Lúc em nheo mắt lại đôi mắt của em rất dài, khóe mắt cong cong, trông rất mơ màng, đó là biểu cảm trước mỗi lần anh hôn em mới xuất hiện." "Triệu Hương Nông, em còn nói không phải em, sao em có thể không phải là em " Con ngươi chuyển động theo ngón tay đang vuốt ve khóe mắt mình, vài giây sau, Mục Hựu Ân hất mạnh bàn tay đó ra, nếu để An Thác Hải nhìn thấy anh ấy sẽ nổi điên.
Đúng là một tên đàn ông bại não, thở ra một hơi Mục Hựu Ân chỉ vào mắt mình nói "Thưa anh, mắt tôi từng làm phẫu thuật, nhưng tôi làm phẫu thuật bong võng mạc, hơn nữa, tôi còn có thể nói cho anh biết thị lực của tôi không có trở ngại gì." Sau khi nói xong Mục Hựu Ân không dây dưa với người đàn ông trước mắt nữa, vừa định xoay người đã bị người đàn ông giữ lại, Mục Hựu Ân dùng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ kêu cứụ Tiếng hô hoán của cô thật sự thu hút vài người vây xem, người đàn ông lựa chọn bất chấp tất cả, anh vẫn đắm chìm trong thế giới của anh mà tự lẩm bẩm một mình.
"Bỏ tay ra " Mục Hựu Ân cảnh cáo người đàn ông.
Mấy người vây quanh đó bước tới kéo người đàn ông ra, người đàn ông lại dễ dàng thoát khỏi mấy người đó, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào người Mục Hựu Ân, nói ra những lời khiến cô cảm thấy nực cười "Triệu Hương Nông, có lẽ, ba năm trước em đã mất trí nhớ rồi." Nói láo, Mục Hựu Ân giận quá hóa cười.
"Triệu Hương Nông, anh là Nguyên Tú, là Bách Nguyên Tú." Người đàn ông nói.
Mục Hựu Ân trực tiếp cầm điền thoại lên báo cảnh sát.
Tình trạng của người đàn


⬅ Trước Tiếp ➡