Chương 6
Anh vẫn trầm mặc như cũ, vẻ mặt thản nhiên, cũng không biết anh có nghe thấy hay không.
Một lúc sau, anh đứng dậy lấy áo khoác trên ghế sô pha đi thẳng về phía thang máy.
“Quên nữa.” Anh quay lại, ánh mắt rơi vào lên người Ôn Vãn Vãn, bình thản nói "Gần đây Nanno có động tĩnh không nhỏ, cô mới đến New York, vẫn chưa quen thuộc nơi đây, không có chuyện gì thì đừng có đi lung tung." Đây là muốn giam lỏng cô ta rồi.
Ôn Vãn Vãn sửng sốt một chút, lập tức từ trên sô pha nhảy dựng lên.
"Còn có Kinh tiểu thư," Hoắc Sở Trầm nói thêm "Chỉ cần ở trong căn hộ với Ôn tiểu thư là được rồi, nếu cần gì thì cứ nói với Vito, cậu ta sẽ biết sắp xếp." Hoắc Sở Trầm đã quen với chuyện dùng khí thế bức người, và tất nhiên lần này anh không cho hai người bọn họ có cơ hội để phản bác.
Khi vừa nói xong, hai cánh cửa thang máy liền đóng lại.
Từ căn hộ trên tầng cao nhất đến bãi đậu xe ngầm có khoảng cách là 50 tầng.
Mặc dù thang máy xa hoa của pinnacle đủ lớn, nhưng với khí thế của Hoắc Sở Trầm, có thể làm cho bán kính trong vòng hai mét cỏ còn không mọc nổi huống chi chung thang máy với người khác, dù không gian rộng đến đâu cũng sẽ cảm thấy chật chội.
Vito đi theo Hoắc Sở Trầm suốt quãng đường cho đến khi anh ngồi vào ghế phụ của xe Rolls Royce, cậu ta mới thả lỏng người một chút và bí mật chỉnh lại cà vạt của mình.
Chuyện ngày hôm nay, cậu ta làm không tốt lắm.
Chuyện xảy ra đột ngột trên du thuyền thì cũng thôi đi, vừa nãy ở trước mặt mọi người, lại bị một người phụ nữ đá vào cằm… Nếu không phải ông chủ của mình giúp mình giải quyết, cậu ta thật sự không biết mọi chuyện sẽ kết thúc như thế nào.
Cũng không thể nào bắn một phát vào tâm phúc của Ôn tiểu thư được chứ.
Trong khi xem lại những sai lầm đã mắc phải trong ngày hôm nay, cậu ta ngước mắt lên và lén quan sát gương mặt của Hoắc Sở Trầm qua gương chiếu hậụ Đêm ở New York không bao giờ thiếu màu sắc.
Ánh đèn neon cứ theo mưa phùn hắt xuống cửa kính xe, để lại một quầng sáng mờ ảo trong đôi đồng tử lười biếng kia.
Anh ngồi nghiêng, một tay chống cằm.
Trên mái tóc đen và cổ áo cao, khuôn mặt trắng lạnh không giống vật sống càng thêm nổi bật.
Ánh sáng và bóng tối trong xe thay đổi, giống như nó bị gò má sắc bén của anh cắt ra thành mảnh nhỏ.
Thắt lưng truyền đến cảm giác rung rung, Vito lấy điện thoại di động ra, xem một vài bức ảnh được cấp dưới của mình gửi đến.
Những khuôn mặt đẫm máu và những tên sát thủ trên du thuyền đã bị tra tấn chỉ còn lại một hơi tàn.
"Đã hỏi ra hay chưa?" Giọng nói âm trầm rất dễ nhận biết của Hoắc Sở Trầm từ phía sau truyền đến.
Vito hơi ngập ngừng trả lời "Vẫn chưa." Một lúc sau, cậu ta nói "Nanno làm việc luôn luôn thận trọng, chắc chắn sẽ không để mấy tên sát thủ này biết được thân phận của nội gián." Bầu không khí trong xe càng u ám, Hoắc Sở Trầm nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ đến thất thần, thật lâu sau mới hạ giọng một tiếng "ừm".
Vito chột dạ mà nhìn đi chỗ khác, nhìn thấy một tập tin mới trên điện thoại mới được gửi đến.
"Ông chủ," cậu ta mở một máy tính bảng đưa cho Hoắc Sở Trầm mở tài liệu ra nói "Thông tin về Kinh Hạ đã