⬅ Trước Tiếp ➡

được tìm thấy." Đôi mắt âm trầm đó hơi nhíu chặt lại, Hoắc Sở Trầm cầm lấy máy tính bảng.
Vito vẫn ngồi im lặng, chỉ thỉnh thoảng lén nhìn mặt của ông chủ từ gương chiếu hậu vẫn còn rất bình tĩnh.
Trong lòng đang thầm oán trách thì đột nhiên người ngồi ở phía sau lại vứt máy tính bảng trở lại.
Vito chớp mắt chờ mệnh lệnh, chỉ thấy Hoắc Sở Trầm lấy lại vẻ lãnh đạm mà người vật đều không dám đến gần.
"..." Cậu ta đành phải cắn răng hỏi "Cô ấy có vấn đề gì sao?" Ngón tay anh vô thức gõ vào tay vịn ở hàng ghế sau, Hoắc Sở Trầm nhẹ nhàng đáp "Không có." Vito thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao Kinh Hạ cũng là người của nhà họ Ôn, nếu thật sự có vấn đề, việc hợp tác giữa ông chủ và Wings cũng sẽ bị liên lụy.
Nhiều thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện, đặc biệt là thời gian mẫn cảm này, nhiều thêm một người bạn hơn là có thêm một kẻ thù.
"Không có vấn đề, mới là có vấn đề rất lớn." Hoắc Sở Trầm nói "Lý lịch của cô ta quá sạch sẽ.
Logic, tỉ mỉ và không hề có sơ hở, như thể cô ấy biết ai đó sẽ điều tra mình.
Ngoài ra..." Anh dừng lại, nghĩ đến đôi mắt cương nghị mà thản nhiên của Kinh Hạ khi nhìn anh.
Cô nói rằng ngoài đánh nhau kịch liệt, cô không có sở thích nào khác được duy trì trong một thời gian dài.
"Ah ..." Hoắc Sở Trầm thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Đang giở trò, cô vẫn còn non lắm.
Vito giật mình, chưa kịp hiểu nụ cười rùng rợn của ông chủ là có ý gì thì đã nghe thấy mệnh lệnh của Hoắc Sở Trầm "Bên cạnh tôi không thể có bất kỳ người khả nghi nào.." "Nhưng bên phía Ôn tiểu thư..." Âm thanh lạch cạch của găng tay da cọ vào ghế dừng lại, Hoắc Sở Trầm ngước mắt lên, ánh đèn pha hắt xuống đường khiến đôi mắt anh trở nên sắc bén.
Anh nhìn Vito trong gương chiếu hậu một lúc, nghiêm nghị nói "Trừ khử cô ta và lấy cớ là ngoài ý muốn." "Vậy sát thủ của Nanno thì sao?" Vito hỏi.
Hoắc Sở Trầm nhắm mắt lại, xoa xoa lông mày đau nhức của mình, lạnh lùng nói "Như một phần đại lễ, tặng lại cho Nanno đi." Chiêu đầu tiên của Hoắc tổng Trừ khử cô ta, lấy cớ là ngoài ý muốn.
Trong chung cư, Kinh Hạ tắt vòi hoa sen, đi ra khỏi phòng tắm.
Tấm gương trên bồn rửa tay bị hơi nước bám lên tạo thành một lớp sương mù, cô mặc một chiếc áo phông màu trắng rộng thùng thình, duỗi tay ra lau tấm gương tạo thành một hình cong trăng khuyết.
Trên thái dương đã không còn chảy máu, nhưng vết máu ứ đọng lại ở trên cổ lại dường như trở nên nghiêm trọng hơn.
Dưới ánh đèn màu trắng lạnh, ngón tay đang xem xét vết thương chợt khựng lại, Kinh Hạ sửng sốt, cái vòng cổ trên cổ cô đã không thấy đâu nữa rồi.
Cô hoảng hốt, cũng không thèm để ý bản thân chưa đi dép, để chân trần từ trong phòng tắm vội vàng chạy ra phòng khách.
Chắc hẳn là nó bị rơi mất lúc cô đang giằng co với Hoắc Sở Trầm.
"Tìm cái này?" Một giọng nữ khàn khàn hơi say từ phía quầy bar truyền đến.
Kinh Hạ quay đầu lại, nhìn thấy Ôn Vãn Vãn mặc một chiếc áo ngủ màu xanh lá đậm đang để xõa tóc dựa vào quầy bar để uống rượụ Trên đầu ngón tay của cô ta có một sợi dây mỏng manh, hơi phản chiếu ra chút ánh sáng trong không gian tối tăm, như có như không mà đung đưa một


⬅ Trước Tiếp ➡